Thánh Hoàng mỉm cười, đối mặt với ánh mắt băng hàn của Tà Hoàng, hắn nhìn như ôn hòa, nhưng lời nói lại hoàn toàn không có nhượng bộ.
Tà Hoàng cười lạnh, không để ý đến Thánh Hoàng. Hắn quay đầu nhìn về phía quạt tàn đang cấp tốc tới gần. Tốc độ của cái quạt này, sau khi đến gần Tiên Vực của Vĩnh Hằng, tản ra uy áp kinh thiên. Tốc độ còn giống như bị dẫn dắt, gần như hóa thành một đạo tàn ảnh.
Nếu như đổi lại thành những người khác ở chỗ này, nhất định không chịu nổi loại đè ép này, hình thần câu diệt cũng không phải không có khả năng. Cũng chỉ có hai vị Hoàng giả Thái Cổ này mới có thể đứng ở đây, không gần không xa quan tâm tới quá trình tàn bảo thiên ngoại lao tới.
Càng lúc càng gần...
Sau vài hơi thở, theo quạt tàn cực lớn này va chạm cánh tay phải của người khổng lồ Chúa Tể, kích thước có thể so sánh với đại lục, một tiếng nổ lớn kinh thiên truyền khắp Tiên Vực của Vĩnh Hằng.
Ầm ầm ầm!
Vụ nổ lớn này vượt qua thiên lôi, giống như tiếng thế giới tan vỡ, vang vọng năm Tiên Vực lớn của Vĩnh Hằng, khiến cho sóng thần trên biển Vĩnh Hằng dâng lên, khiến cho chúng sinh đinh tai nhức óc. Đồng thời, giống như toàn bộ thiên địa đều chấn động.
Khí tức của Bạch Tiểu Thuần ngừng lại. Mặc dù bên tai hắn vẫn chấn động không ngừng, nhưng hắn vẫn đứng trên bầu trời, mắt không chớp nhìn vào bên trong trời cao. Trên tay phải của người khổng lồ Chúa Tể đang giơ lên, lúc này bị đập trúng, lung lay sắp đổ... Quạt tàn giống như đại lục vậy, thật sự quá kinh người!
Hắn mơ hồ cảm nhận được, ở bên trong quạt tàn này có một ý xuất trần, lúc này đang khuếch tán ra Tiên Vực của Vĩnh Hằng, bị chúng sinh cảm nhận. Trong đó còn có uy áp tràn ngập, khiến cho Bạch Tiểu Thuần có cảm giác, giống như đối mặt với cường giả Thái Cổ giống như Thánh Hoàng vậy.