- Niệm quá khứ, niệm hiện tại, niệm tương lai... thời điểm ba niệm này đều đạt được đại thành, chính là ngày ta đột phá Thiên Tôn, bước vào Thái Cổ!
Các vết nứt quỷ dị gió bão, trong toàn bộ phúc địa, không chỗ nào không có mặt, càng thêm mãnh liệt. Bạch Tiểu Thuần thì thào nói nhỏ, vẫn quỷ bí vô cùng vang vọng ra.
- Mà tên của quyển thứ ba này, liền là mãi mãi đi. Tuyên Cổ Quyển!
Trong phút chốc hai mắt Bạch Tiểu Thuần phóng ra ánh sáng chói lòa, giống như có tia chớp vô hình đánh xuống, nổ lớn ở tám phương, tất cả một cảnh tượng kỳ dị bên trong phúc địa này, giống như muốn dung hợp với nhau. Mơ hồ, lấy Bạch Tiểu Thuần làm trung tâm, lại có thể xuất hiện một hố đen thật lớn!
Hố đen này giống như không ở cùng một không gian với Tiên Vực của Vĩnh Hằng. Lúc này mặc dù nó nhanh chóng khuếch tán, nhưng lại hoàn toàn không có ảnh hưởng tới phúc địa này. Ngay cả từng ngọn cây cọng cỏ, cũng không có lay động nửa điểm!
- Từ nay về sau, công pháp ta tu luyện, chính là... Bất Tử Trường Sinh Tuyên Cổ Công!
Bạch Tiểu Thuần bỗng nhiên ngẩng đầu, tay phải vung lên. Trong cơ thể hắn có sấm trời nổ vang. Trời cao vốn yên tĩnh, giờ phút này đột nhiên biến sắc. Bất luận là những người đang thỉnh tấu trong hoàng cung hay là ba người Cổ Thiên Quân, lại hoặc là Thánh Hoàng, trong nháy mắt đều nhận biết, chợt ngẩng đầu nhìn qua.
Những quyền quý kia không nhìn ra nội tình. Nhưng lúc này thân thể ba người Cổ Thiên Quân lại chấn động, hít thở dồn dập. Đồng thời, trong mắt lộ ra sự giật mình.
- Khí tức này... Bạch Tiểu Thuần này sáng tạo ra công pháp gì vậy?
Ở trong nháy mắt khi ba người bọn họ hoảng sợ, trong mắt Thánh Hoàng lộ ra ánh sáng khiếp người. Trong lòng của hắn dâng lên một tia sát cơ cực kỳ mãnh liệt. Tuy rằng sát cơ này bị hắn rất nhanh áp chế xuống, nhưng trong lòng của hắn lại vô cùng không bình tĩnh.