Ở trong sự phấn chấn này, hai mắt Bạch Tiểu Thuần khép kín, vận chuyển tu vi trong cơ thể, khiến thần niệm mình đều chìm đắm ở bên trong, đẩy mạnh thuỷ triều linh khí lên xuống, khiến cho sự va chạm này, lần sau còn hung bạo mạnh mẽ hơn so với lần trước.
Những âm thanh ầm ầm, giống như thiên lôi nổ tung ở trong đầu óc của hắn, không ngừng khuếch tán ra. Thân thể hắn cũng run rẩy. Ở bốn phía xung quanh hắn có sóng linh khí dao động, mơ hồ giống như hình thành một vòng xoáy.
Chỉ là muốn đột phá vách ngăn vô hình giữa Bán Thần cùng Thiên Tôn kia, độ khó quá lớn. Cho dù Bạch Tiểu Thuần nuốt một đoạn củ sen, cũng chỉ là ngưng tụ ra mười lần lực lượng va chạm.
Theo thời gian trôi qua, khi Bạch Tiểu Thuần va chạm lần thứ mười, vẫn thất bại, toàn thân hắn chấn động, khóe miệng đều tràn ra máu tươi. Lúc hai mắt trợn trừng, bên trong ánh mắt Bạch Tiểu Thuần tràn ngập vẻ không cam lòng.
- Là căn cơ của ta không đủ sao... Hoặc là nói, là muốn đột phá Bất Tử Trường Sinh Công, độ khó quá lớn...
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, một lần nữa nhắm mắt lại, nhớ lại những lúc mình đã từng ở Nguyên Anh cùng với cảnh giới Thiên Nhân đột phá. Dần dần, Bạch Tiểu Thuần có một chút hiểu ra.
Trước kia đột phá, không hề ngoại lệ đều có liên quan đến Bất Tử Trường Sinh Công. Mỗi một lần đột phá đều giống như đi tới trước cửa lớn, đẩy cánh cửa này ra.
Nhưng hôm nay theo hai quyển Bất Tử Trường Sinh Công này viên mãn, giống như là đến điểm cuối của công pháp này, không có được thần thông tiếp sau chống đỡ, giống như một con đường đi tới điểm cuối, xuất hiện ở trước mặt hắn, không còn là một cánh cửa đang đóng, mà là một bức tường!