Trong lúc mọi người ở nơi này gầm thét giận, Lưu Thiên Hầu ở bên trong đoàn người, hít một hơi thật sâu. Trong mắt của hắn lộ ra ánh sáng sắc bén. Trước đó hắn theo dõi Bạch Tiểu Thuần hồi lâu, trước sau không phát hiện ra mánh khóe gì. Cho dù nhìn ra điểm gì không thích hợp, cũng không có manh mối, lo lắng muốn đấm ngực. Nhưng giờ khắc này, sau khi nhìn thấy được con rùa đen nhỏ, hắn chợt hiểu ra tất cả.
Hơn nữa, nhìn Bạch Tiểu Thuần bây giờ bị mọi người cùng công kích, Lưu Thiên Hầu nhất thời kích động.
- Một cảnh tượng quen thuộc tới mức nào!
TThân thể Lưu Thiên Hầu run rẩy, đó là do hưng phấn không thể nào kìm chế được.
- Ban đầu ở Khôi Hoàng Thành, ở trong điện Đại Thiên Sư, lúc đó chẳng phải là một cảnh tượng tương tự bây giờ sao? Ta thua cũng chính là bởi một lần đó...
- Trời xanh có mắt. Ngày hôm nay ở chỗ này, rốt cuộc lại xuất hiện cảnh tượng năm đó. Bạch Tiểu Thuần, lần này ta tuyệt đối sẽ không thua!
Lưu Thiên Hầu nghĩ tới đây, ngửa mặt lên trời cười một cách điên cuồng. Hắn nhấc chân lên, bước một bước dài về phía trước.
Vào giờ phút này, trên người của hắn hình như có một khí thế kinh người phóng lên cao. Hắn trực tiếp liền đi tới trung tâm quảng trường. Hắn nhìn về phía Thánh Hoàng lúc này hình như không để ý tới mọi người, mà nhìn chằm chằm vào con rùa đen nhỏ trong tay, dường như suy nghĩ tới điều gì, ôm quyền cúi đầu thật sâu.
- Bệ hạ, cựu thần tổng kết năm trăm tội lớn của Bạch Tiểu Thuần này, ngày hôm nay muốn ở chỗ này, tuyên đọc tội nghiệt ngập trời của người này. Tội đầu tiên của người này...
Lưu Thiên Hầu chỉ cảm thấy giờ phút này, mình giống như dung hợp cùng trời đất, toàn thân sục sôi vô cùng, âm thanh đều vang vọng có lực. Ở dưới khí thế của hắn đã nhảy lên tới cực hạn, lời nói truyền ra trong nháy mắt. Đột nhiên, không đợi hắn nói xong câu nói đầu tiên, Thánh Hoàng ở trên vị trí trên cao, cầm con rùa đen nhỏ, giống như có chút suy nghĩ, lúc này trong mắt lộ ra sự sắc bén sáng ngời. Cuối cùng hắn mừng như điên ngửa mặt lên trời cười ha hả.