- Nhiều đài sen như vậy đều trống không. Gần như là bảy phần. Nó... Nó ăn chí ít hơn vạn hạt sen!
- Đáng chết, ta phải hầm nó!
Khi mọi người ở nơi này nổi giận, đồng thời sắc mặt Thánh Hoàng cũng khó coi đến cực hạn. Tay phải hắn chợt giơ lên, mặc cho tốc độ của con rùa đen nhỏ thật là nhanh, cho dù lặng lẽ không tiếng động giống như tới vô ảnh đi vô tung vậy, nhưng sau khi Thánh Hoàng ra tay, vẫn không có biện pháp chạy trốn được.
Chỉ thấy bóng dáng của con rùa đen nhỏ bóng người gần như vừa na di. Trong chớp mắt, chỗ hư vô bốn phía xung quanh n giống như bị phong ấn, trực tiếp đông cứng lại. Mặc cho nó giãy giụa như thế nào, đều chỉ là chuyện vô nghĩa. Ngay lập tức nó đã bị một lực lượng cường đại hút lùi lại, hóa thành một đạo cầu vồng, lao thẳng đến hoàng cung. Thời điểm nó xuất hiện, thình lình ở trong tay Thánh Hoàng, đã bị hắn bắt lại!
Lần này Con rùa đen nhỏ dường như thật sự bị giật mình. Mắt thấy mình bị người trước mặt khiến cho nó cũng cảm thấy khủng khiếp này bắt lại, nó nhất thời lại phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.
- Ta là bị ép buộc. Là Bạch Tiểu Thuần, là Bạch Tiểu Thuần bảo ta làm. Hắn mới là kẻ cầm đầu gây họa. Các ngươi không biết, gia hỏa này chính là một tai họa. Là hắn buộc ta đi trộm hạt sen! Ta là vô tội. Ta cũng là người bị hại!
Bốn móng vuốt của con rùa đen nhỏ không ngừng giãy dụa, âm thanh cực kỳ chói tai, truyền khắp tám phương, vang vọng ở trong tai mỗi một tu sĩ Thánh Hoàng Thành có mặt trên quảng trường.
Bọn họ vốn tức giận ngập trời, lúc này nghe được lời của con rùa đen nhỏ nói, nhất thời lại nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.