- Ngươi lặng lẽ qua cầm một ít trở về. Ta yểm hộ cho ngươi. Hai ta chia ba bảy. Ta bảy ngươi ba. Dù sao đây là do ta phát hiện ra. Ta còn phải giúp ngươi yểm hộ!
Đây là kế hoạch của Bạch Tiểu Thuần. Hạt sen không giống như long ngư là vật còn sống có đầy đủ linh động. Muốn thu hoạch, chỉ có biện pháp ngắt lấy.
Nhưng thân phận của Bạch Tiểu Thuần đặc biệt, tình nghi cũng lớn nhất. Hắn không tiện hành động thiếu suy nghĩ. Nhưng nếu đổi lại là con rùa đen nhỏ tới vô ảnh đi vô tung, tất cả lại rất hoàn mỹ.
Chỉ có điều duy nhất cần phải giải quyết, chính là vấn đề cùng con rùa đen nhỏ chia của. Một người một rùa cò kè mặc cả một hồi, cuối cùng định ra phương án chia năm năm. Sau đó con rùa đen nhỏ tinh thần phấn chấn thoáng một cái, biến mất ở bên trong túi trữ vật, rời khỏi phúc địa.
Mặc cho vị Lưu Thiên Hầu kia quan sát như thế nào, cũng không có lưu ý thấy có một con rùa nhỏ, chợt lướt qua bên cạnh hắn. Sau khi rời đi, con rùa đen nhỏ còn đắc ý quay đầu lại, liếc mắt thoáng nhìn Lưu Thiên Hầu đang nấp ở nơi đó. Lúc này nó mới lặn xuống nước, chui vào trong thiên trì. Rất nhanh nó liền thấy gốc của một đài sen ở dưới đáy nước. Sau khi tiến lên ngửi một chút, con rùa đen nhỏ cắn răng rắc, trực tiếp cắn đi một khối. Sau khi nhai nhai ở trong miệng, ánh mắt nó nhất thời sáng lên.
- Tiểu Thuần Tử quả nhiên không gạt ta. Thứ này thanh thúy, ăn ngon.
Con rùa đen nhỏ l**m môi một cái, chỉ vài cái lại ăn hết toàn bộ một đài sen. Chỉ có điều suy nghĩ đến ăn như thế quá mức rõ ràng. Vì vậy nó bắt đầu chỉ đào hạt sen ra, không ăn cả đài sen.
Hồi lâu, khi nó trở lại phúc địa, trong sự đắc ý mang theo vẻ diễu võ dương oai, ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần lắc một cái, trực tiếp lại ném ra bảy tám hạt hạt sen.