Trong lòng mọi người của Thánh Hoàng Triều thầm cười lạnh. Bọn họ cũng biết Thánh Hoàng coi trọng đối với Bạch Tiểu Thuần. Trọng điểm chính là giá trị lợi dụng hắn.
Nhưng giá trị lớn hơn nữa, một khi xúc phạm đến điểm mấu chốt của Thánh Hoàng Triều, cũng không có tác dụng. Một lần Thiên Long Ngư kia, mặc dù Bạch Tiểu Thuần có thể còn sống, mặc dù có liên quan đến việc Thánh Hoàng muốn lợi dụng Bạch Tiểu Thuần, nhưng nhân tố lớn nhất là Bạch Tiểu Thuần không lộ ra sơ hở rõ ràng. Cho nên Thánh Hoàng mới có thể so sánh xuống, cố nhịn.
Nhưng hạt sen này không phải là vật còn sống, sẽ không tự động bay ra đến trong tay Bạch Tiểu Thuần. Nếu xảy ra trước mặt Bạch Tiểu Thuần, hình như chỉ có một con đường. Đó chính là trộm hạt sen!
Mà một khi hắn làm chuyện này, chính là vạn kiếp bất phục!
Căn cứ vào những điều này, văn võ toàn triều tuy nói không phải không thèm để ý chút nào, nhưng vẫn có chút yên tâm.
Duy nhất chỉ có vị Lưu Thiên Hầu kia sau khi chú ý thấy biểu hiện khác thường của Bạch Tiểu Thuần trong nhiều ngày, lập tức cảnh giác, vận hết toàn sức mạnh thời khắc đều quan sát. Thậm chí trong lòng hắn cũng có chút kích động. Sau khi hắn được sắc phong làm Giám Công Sứ, lại lấy việc theo dõi Bạch Tiểu Thuần làm nhiệm vụ của chính mình. Thế nhưng hắn chờ đợi suốt mấy tháng, Bạch Tiểu Thuần trước sau đều thành thật. Điều này khiến cho Lưu Thiên Hầu sốt ruột.
- Bạch Tiểu Thuần, mặc cho ngươi gian xảo mấy đi nữa, cũng trốn không thoát khỏi hoả nhãn kim tinh của Lưu mỗ!
Lưu Thiên Hầu hít một hơi thật sâu. Hắn theo dõi đối với Bạch Tiểu Thuần càng nghiêm mật hơn. Mặc dù hắn không có cách nào tra xét phúc địa của Bạch Tiểu Thuần, nhưng chỉ cần Bạch Tiểu Thuần vừa ra khỏi cửa, hắn tất nhiên sẽ toàn lực ứng phó, ngầm đi theo.