- Các công hầu của ta ở Thánh Hoàng Triều, có công lớn, tất nhiên cũng được phần thưởng!
Nhất thời năm hạt sen trước mặt Thánh Hoàng, lập tức bay ra, lao thẳng đến năm người ở bốn phía xung quanh. Trong đó cũng có cả Bạch Tiểu Thuần. Nhìn thấy hạt sen bay tới, trong lòng hắn rất phấn chấn. Mà khi hắn thấy rõ cùng nắm lấy hạt sen bay tới, lại nhíu chân mày lại.
Cũng không biết có phải trùng hợp hay không, hạt sen hắn cầm tới tay, chính là viên nhỏ nhất kia, giống như còn non chưa chín.
Thật ra, Thánh Hoàng vừa nghĩ tới Thiên Long Ngư, liền hoàn toàn không có thiện cảm đối với Bạch Tiểu Thuần. Nhưng thân phận của Bạch Tiểu Thuần bày ra ở đó. Vì để cho tu sĩ thế giới Thông Thiên nhớ tới quê hương, cho dù trong lòng Thánh Hoàng không tình nguyện, nhưng nụ cười trên mặt vẫn còn, vẫn ban thưởng một hạt sen.
- Bốn mươi chín hạt sen đầu tiên đã được phát ra. Những ái khanh còn chưa được hạt sen cũng không nên nóng ruột. Phàm là người có công với Thánh Hoàng Triều, đều sẽ được ban thưởng.
Thánh Hoàng mỉm cười. Hắn không cần phải ở lại cho tới hết bữa Liên Yến. Lúc này hắn lại miễn cưỡng nói vài câu, đứng dậy rời đi.
Sau khi Thánh Hoàng rời khỏi đó, yến hội thoáng cái lại trở nên náo nhiệt. Hễ là người lấy được hạt sen, bên cạnh còn có không ít tu sĩ tới chúc chúc mừng, tiếng cười vang vọng ầm ĩ.
Ở chỗ Bạch Tiểu Thuần cũng có một số người vây quanh. Bọn họ nhìn thấy được Bạch Tiểu Thuần lấy được chính là hạt sen nhỏ nhất, trong lòng chế nhạo, nhưng lại không thể hiện ra, vẫn chúc mừng.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần có chút buồn bực, lại không có cách nào. Sau khi cùng mọi người nói chuyện qua loa vài câu, nhìn thấy được có một vài người đã ăn hạt sen ở tại chỗ này, vì vậy hắn cũng cúi đầu nhìn hạt sen trong tay một chút. Sau khi xác định không có gì đáng ngại, đơn giản là trực tiếp ném vào trong miệng. Hạt sen này vừa vào miệng liền hóa thành hương thơm, trong nháy mắt khuếch tán ra toàn thân. Rất nhanh Bạch Tiểu Thuần lại cảm nhận được trong cơ thể hình như có một hỏa diễm, chợt bạo phát.