Theo tin tức truyền ra, theo tiếng người bàn luận càng lúc càng nhiều, cho dù Bạch Tiểu Thuần không mấy khi ra cửa, cũng phải chú ý tới đài sen. Dần dần nghe về nói chuyện này. Nhất là mùi thơm ngát tràn ngập ở trong thành, khiến cho Bạch Tiểu Thuần cũng kinh ngạc vô cùng.
- Đài sen!
Trong sự hiếu kỳ Bạch Tiểu Thuần, ra ngoài tìm hiểu một hồi. Khi trở về trong mắt của hắn lộ ra sắc thái hưng phấn.
- Trước đó ta bao giờ cũng nghĩ tới Thiên Long Ngư, lại có thể quên mất ở trong thiên trì này, ngoại trừ Thiên Long Ngư ra, còn có thiên tài địa bảo khác.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới mình thăm dò biết được chuyện liên quan tới đài sen, nhất thời thần sắc khó nén được vẻ vui mừng bất ngờ.
Sở dĩ Thánh Hoàng Thành lựa chọn xây dựng ở trên thiên hồ, chính là bởi vì trong thiên trì có một gốc cây Tiên Liên tuyệt thế. Tiên Liên tuyệt luân thiên hạ, toàn bộ đại lục Vĩnh Hằng cũng chỉ có một gốc cây như thế mà thôi. Cho dù Tà Hoàng cũng hâm mộ. Đó là chí bảo của cả Thánh Hoàng Triều.
Rễ của Tiên Liên này tràn ngập mặt đất, tuy chỉ có một đóa hoa sen, nhưng lại sinh ra rất nhiều lá sen. Cùng lúc đó, còn có vô số đài sen ẩn ở dưới nước. Cứ cách trăm năm, sẽ có một phần đài sen giống như nở rộ, rẽ nước lộ ra.
Hạt sen bên trong có kích thước khác nhau. Loại tốt nhất thậm chí đạt tới một mức độ nào đó, vượt qua tiên đan. Cho dù là kém một chút, chỉ cần có thể rẽ nước lộ ra, đều có thể so với tiên đan.
Đối với toàn bộ Thánh Hoàng Triều mà nói, mỗi lần đài sen nở rộ, hạt sen bên trong đều là chí bảo. Chỉ có điều đối với việc hái hạt sen, Thánh Hoàng có quy định nghiêm ngạt. Toàn bộ bên trong Thánh Hoàng Thành, không thể có tư cách lấy hạt sen. Chỉ có bản thân Thánh Hoàng mới có tư cách hái. Mỗi lần nở rộ chỉ có thể lấy một nghìn hạt sen, không thể lấy nhiều hơn. Lại chỉ có đài sen đã lộ ra khỏi mặt nước, mới được phép lấy hạt sen xuống. Nói như vậy, từ đài sen đầu tiên rẽ nước lộ ra, cho đến từng đài sen lục tục xuất hiện, quá trình lấy hết một nghìn hạt, sẽ kéo dài từ nửa tháng tới một tháng.