Trải qua những con Thiên Long Ngư này lăn qua lăn lại, khí tức Trí Huyễn Đan ở trên lưỡi câu cũng đã sớm tiêu tan sạch sẽ. Nếu không, chắc hẳn con Thiên Long Ngư sẽ còn chưa nhả ra.
Mọi người ở bốn phía xung quanh trầm mặc một thoáng ngắn ngủi. Sau đó những tiếng bàn tàn còn ầm ĩ, mãnh liệt hơn so với trước.
- Đây... Đây là đang câu cá sao?
- Từ trước đến nay ta chưa thấy qua người nào có duyên cùng Thiên Long Ngư như vậy...
- Phương diện này có vấn đề. Nhất định là có vấn đề!
Âm thanh như sóng, truyền ra khắp nơi. Bạch Tiểu Thuần liền chột dạ. Nhất là khi nhìn thấy được Hải Thần Đại Tôn đứng ở nơi đó, giống như bị k*ch th*ch quá sâu. Toàn thân hắn đều có chút khiếp sợ. Sau đó, hắn vội vàng lấy con Thiên Long Ngư này đi, tiếc nuối dự định kết thúc lần câu cá này.
- Bọn chúng... rốt cuộc vì cắn câu, mà đánh nhau?
Hải Thần Đại Tôn ngây người nhìn Bạch Tiểu Thuần, lại nhìn một chút về phía lưỡi câu quý giá của mình lúc này còn đang ở dưới mặt nước, không có con cá nào hỏi thăm... Hắn cảm thấy mình ở nơi này câu cá hơn một trăm năm, cùng với Bạch Tiểu Thuần câu cá, không phải ở cùng một thiên trì...
Lúc này mắt thấy Bạch Tiểu Thuần muốn đi, hơi thở của Hải Thần Đại Tôn nhất thời vô cùng gấp gáp. Hắn chợt nhảy lên, trực tiếp ngăn cản lối đi của Bạch Tiểu Thuần. Trong lúc Bạch Tiểu Thuần đang kinh hãi cảnh giác, hai mắt của Hải Thần Đại Tôn đỏ bừng, nhìn chằm chằm vào….cần câu cá trong tay của Bạch Tiểu Thuần....
- Bạch đạo hữu, cái cần câu cá này của ngươi, có bán hay không?
- A?
Bạch Tiểu Thuần ngẩn ra, nhìn Hải Thần Đại Tôn trước mặt hai mắt đỏ bừng, mơ hồ có chút dữ tợn. Hắn lại cúi đầu nhìn cần câu trong tay mình một chút, lập tức liền hiểu rõ. Hải Thần Đại Tôn này nhìn ra được mánh khóe, cho là mặc dù mình có thể câu được Thiên Long Ngư, tất cả những điều này đều bởi vì cần câu cá này đặc biệt.