Cũng may những con Thiên Long Ngư bình thường có người câu cá, đều thích tập trung lại cùng một chỗ đồng thời khinh bỉ. Bạch Tiểu Thuần lại tìm một ít nơi hẻo lánh, bản thân cũng đủ cẩn thận, cũng không có khiến cho người nào chú ý.
Làm thỏa đáng, Bạch Tiểu Thuần đơn giản lấy bộ dạng câu cá, để che dấu tình trạng những con Thiên Long Ngư tập trung.
Mỗi lần hắn nhìn những con Thiên Long Ngư đó mở miệng nuốt nước hồ, trong lòng Bạch Tiểu Thuần đều vô cùng đắc ý.
- Chính là Thiên Long Ngư. Cho các ngươi biết sự lợi hại của Bạch gia gia ta. Trí Huyễn Đan này, người ăn một lần còn nghiện. Ta cũng không tin các ngươi không nghiện!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần ngạo nghễ. Đối với Trí Huyễn Đan hắn có lòng tin rất mạnh mẽ. Hắn tin tưởng, những con Thiên Long Ngư này ở trong liên tục nửa tháng nuốt nước hồ có chứa Trí Huyễn Đan, sự ỷ lại đối với Trí Huyễn Đan, tất nhiên sẽ dần dần tăng cường.
Tính toán thời gian một chút, ở trong những ngày kế tiếp, Bạch Tiểu Thuần không lại ném Trí Huyễn Đan vào trong thiên trì nữa. Hắn muốn cho mức độ nghiện của những Thiên Long Ngư này phát tác.
Cho đến một ngày, hắn lại đi tới mép lá sen, nhìn thấy lại có thể có không ít người vây quanh, còn truyền ra tiếng kêu kinh ngạc.
- Trời ạ, Thiên Long Ngư này cũng quá thông minh. Các ngươi nhìn này. Nó lại có thể đang học câu cá!
Bạch Tiểu Thuần vội vàng tới gần. Hắn lập tức nhìn thấy được có một con Thiên Long Ngư lại có thể ở dưới mặt nước, trong miệng ngậm một cây hải tảo, giống như học tu sĩ khác đi câu cá. Bạch Tiểu Thuần mừng rỡ, biết đã đến lúc rồi.
Vì vậy hắn mang theo sự chờ mong, hăng hái bừng bừng lấy ra lưỡi câu đã sớm lại chuẩn bị xong, có dính một ít khí tức của Trí Huyễn Đan. Hắn đảo mắt nhìn qua bốn phía xung quanh, phát hiện ở khu vực vị Hải Thần Đại Tôn đang câu rất lớn, lại yên tĩnh, thích hợp câu cá. Vì vậy hắn chạy tới, ngồi ở cách vị Hải Thần Đại Tôn này không xa, Hắn đang muốn thả lưỡi câu xuống.