- Gia hỏa này cuối cùng cũng có một lần nói thật.
Cự Quỷ Vương chờ mong lời Lưu Thiên Hầu nói, có thể khiến cho Thánh Hoàng thay đổi tâm ý. Cho dù cơ hội này rất nhỏ, nhưng nếu thật sự làm được, thả Bạch Tiểu Thuần ra bên ngoài, đối với hắn và Bạch Tiểu Thuần mà nói, chính là thu hoạch khổng lồ.
Bạch Tiểu Thuần cũng là lần đầu tiên cảm thấy lời Lưu Thiên Hầu này nói không chói tai. Hắn cũng mong đợi nhìn lại. Thậm chí trong lòng hắn cũng muốn cổ vũ Lưu Thiên Hầu nỗ lực lên.
Mặc dù trong lòng Thánh Hoàng không thích, nhưng vẫn ôn hòa nhìn về phía vị Lưu Thiên Hầu kia.
- Lưu ái khanh, vì sao lại nói như vậy?
Bị Thánh Hoàng điểm danh, Lưu Thiên Hầu kích động phấn chấn, ôm quyền cúi đầu thật sâu. Sau đó âm thanh của hắn cũng sục sôi vô cùng, lớn tiếng mở miệng.
- Bệ hạ ngài có chỗ không biết. Thời điểm Bạch Tiểu Thuần này ở thế giới Thông Thiên, ta trước sau vẫn luôn lưu ý tới hắn. Người này có thể nói đi tới chỗ nào, sẽ gây tai họa cho chỗ đó, độc hại chúng sinh!
- Sau khi hắn chơi ở Linh Khê Tông, lại chơi Huyết Khê Tông. Sau đó ở Nghịch Hà Tông chơi không thoải mái, lại có thể đi tới Man Hoang, còn đoạt gia tài của người, đoạt thê thiếp của người. Sau khi ở Man Hoang phạm phải một trăm tội lớn, gia hỏa này lại khiến cho Cửu Thiên Vân Lôi Tông ở bắc mạch gần như tan vỡ. Tiếng oán than dậy đất. Đơn giản là nhân thần công phẫn!
Lưu Thiên Hầu lộ ra vẻ mặt thương tiếc mở miệng. Không đợi hắn nói xong, mấy nghìn quyền quý ở bốn phía xung quanh này, mỗi một đều mỉm cười.
Trong tiếng cười kia mang theo sự khinh miệt. Hiển nhiên đối với những lời Lưu Thiên Hầu nói, mặc dù không phải là không tin, nhưng cũng cảm thấy quá mức khoa trương. Mặt khác theo bọn họ, tu vi của Bạch Tiểu Thuần dù sao cũng chỉ là chuẩn Thiên Tôn. Loại tu vi này, ở địa phương nhỏ như thế giới Thông Thiên vậy, có chút động tĩnh, sẽ trở thành những tiếng nổ lớn kinh thiên khiến người yếu kinh hãi.