Thời điểm hắn suy nghĩ tiếp theo phải mở miệng như thế nào, đột nhiên, ở trong hơn một nghìn tu sĩ đứng ở phía bên trái hắn đột nhiên truyền ra âm thanh chói tai khiến cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy quen thuộc.
- Bạch Tiểu Thuần, nơi này là Thánh Hoàng Cung. Đừng vội nói năng bậy bạ!
Âm thanh vừa ra, từ bên trong đoàn người có một người đi ra, hướng về phía Thánh Hoàng ôm quyền cúi đầu.
- Thánh Hoàng bệ hạ, từ trong lời nói của Bạch Tiểu Thuần người này trước đó, thần vạch ra ba trăm tội lớn. Nhưng lớn nhất, chính là hắn khi quân. Vẫn mong phạt nặng Bạch Tiểu Thuần này, trừng trị người này tội khi quân!
- Lưu Dũng!
Bạch Tiểu Thuần sửng sốt.
Lúc nhìn lại, nhận ra người nói chuyện, tròng mắt hắn cũng trợn trừng. Nơi đây người rất nhiều. Trước đó hắn không cẩn thận nhìn. Hiện tại nhìn người trước mắt này chính là Lưu Thiên Hầu ban đầu ở Man Hoang, đã vạch ra một trăm tội lớn của mình, Bạch Tiểu Thuần bối rối!
Lưu Thiên Hậu cũng không liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần. Lúc này trong lòng hắn phấn chấn đắc ý. Vận khí của hắn tốt. Nơi hắn truyền tống đến, chính là bên trong Thánh Hoàng Thành này. Có thể nói, hắn là người đầu tiên sẵn sàng góp sức, còn không hề giấu giếm đều nói cho Thánh Hoàng những chuyện bản thân mình biết, đổi lấy chức quan hiện tại.
Cho dù chức quan không phải quá lớn, nhưng hắn vẫn thỏa mãn. Hiện tại ở chỗ này thấy được Bạch Tiểu Thuần trước đây ép mình không thể không đi thủ Trường Thành, từ đó về sau càng hãi hùng khiếp vía, cả ngày lẫn đêm bất an, lo lắng bị trả thù, hắn tất nhiên phải hung hăng đâm lên một đao, hoàn thành đại nghiệp năm đó chưa xong.
- Quân tử báo thù, nghìn năm cũng không muộn. Bạch Tiểu Thuần, ở Man Hoang ta không làm gì được ngươi. Nhưng ở chỗ này, ta muốn ngươi chờ xem. Ta phải vạch một nghìn tội lớn của ngươi!