- Hắn chỉ là chuẩn Thiên Tôn, không có khả năng ngưng tụ ra đạo chủng...
Trong lúc Bạch Tiểu Thuần trầm ngâm, lại nghĩ tới đại kiếm thế giới bắc mạch. Từ sau khi mình tới Vĩnh Hằng Tiên Vực, mặc dù hạn chế đối với mình sử dụng đã biến mất, nhưng vẫn không có chuyện nhận chủ.
Hồi lâu, Bạch Tiểu Thuần chôn chuyện này ở trong lòng. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Công Tôn Uyển Nhi. Về phần nàng nói sẽ được Tà Hoàng đổi đi, chuyện này Bạch Tiểu Thuần không để ý tới. Hắn muốn chính là ném danh trạng. Thậm chí từ một khắc kia khi Công Tôn Uyển Nhi đáp ứng rời đi, Bạch Tiểu Thuần đã ý thức được Công Tôn Uyển Nhi nhất định là biết một ít chuyện mình không biết, cho nên mới có lòng tin cùng nắm chắc, cam tâm tình nguyện rơi vào trong tay bản tôn sau, bị Bạch Tiểu Thuần buộc đi.
- Sau Thái Cổ là cảnh giới gì?
Bạch Tiểu Thuần hỏi.
- Sau Thái Cổ sao?
Công Tôn Uyển Nhi mỉm cười, trong mắt lộ ra sự khát vọng. Hồi lâu sau, nàng nhẹ giọng trả lời.
- Sau Thái Cổ.. chính là... Chúa tể!
- Trên thế giới này, đến nay mới xuất hiện ba vị chúa tể. Bọn họ không phải lần lượt xuất hiện, mà là ba vị Nhân Tổ vĩ đại ở cùng một thời đại!
- Bọn họ là ai, ngươi chắc cũng biết. Lời đồn đại thần thoại lưu truyền ở thế giới Vĩnh Hằng tất nhiên đều là sự thật!
Công Tôn Uyển Nhi hít một hơi thật sâu, ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời.
Cự Quỷ Vương trầm mặc, cũng ngẩng đầu nhìn lên. Hắn nhìn thấy được nửa khuôn mặt, còn có bàn tay to hai bên hình thành ngọn núi vô biên vô hạn!
Mỗi lần Cự Quỷ Vương nhìn thấy được bầu trời kỳ dị này, hắn đều sẽ giống như Bạch Tiểu Thuần, tâm thần chấn động vô cùng.
- Về phần làm như thế nào có thể đột phá Thái Cổ, thành là Chúa Tể, chuyện này ta không thể biết được. Sợ là hai đại Hoàng giả, cũng còn đang tìm kiếm theo đuổi.