- Ta chờ cái tay trái này của ngươi đã rất lâu rồi!
- Công Tôn Uyển Nhi, tỉnh lại!
Một kiếm hạ xuống, giống như từ lúc khai thiên lập địa!
Trong rất nhiều máu tươi rơi ra, Quỷ Mẫu kêu lên thảm thiết, cũng chói tai đến cực hạn. Trong mắt nàng mang theo sự sợ hãi, còn có khiếp vía. Nàng muốn giãy dụa, nhưng đại kiếm bắc mạch của Bạch Tiểu Thuần quá nhanh.
- Bạch Tiểu Thuần, ngươi dám…
Theo ánh sáng màu xanh lam sáng chói chiếu ra, Quỷ Mẫu phát ra tiếng gào thét thê lương. Trong tiếng kêu thảm thiết, thần sắc nàng vặn vẹo nhanh chóng lui về phía sau. Tóc tai nàng bù xù. Tay trái của nàng bị một kiếm của Bạch Tiểu Thuần... Trực tiếp chặt đứt!
- Bạch Tiểu Thuần, ta muốn giết ngươi!
Quỷ Mẫu điên cuồng. Cánh tay bị cắt đứt đau đớn mãnh liệt không phải là nguyên nhân khiến cho nàng điên cuồng. Nguyên nhân chân chính... Là câu nói thứ hai của Bạch Tiểu Thuần trước đó!
Đây chính là kế hoạch của Bạch Tiểu Thuần. Bước đầu tiên, hắn muốn khiến cho Quỷ Mẫu đi ra khỏi chiếc thuyền xương. Bước thứ hai... Chính là nghĩ biện pháp chém xuống tay trái của Quỷ Mẫu. Cũng chỉ có thể là tay trái!
Nhưng tất cả phát triển cũng không phù hợp với kế hoạch của Bạch Tiểu Thuần. Xuất hiện một ít biến số. Giống như Quỷ Mẫu cuối cùng thi triển ra đạo pháp Thiên Tôn. Mức độ cường hãn của nó, loại thần thông này lại dường như có thể ngưng tụ ý niệm của toàn bộ chúng sinh trong Tà Hoàng Triều. Điều này ngoài dự đoán của Bạch Tiểu Thuần, khiến cho hắn trở tay không kịp. Đồng thời, hắn cũng cảm nhận được chỗ thật sự khủng khiếp của… cảnh giới Thiên Tôn!
Cũng chính là vào lúc đó, hắn nhớ tới cảm giác quen thuộc là từ chỗ nào... Năm đó ở khuê phòng bên trong chiếc thuyền xương này, Quỷ Mẫu cũng từng thi triển qua đạo pháp cùng loại. Đạo pháp kia khống chế không phải là thân thể của Bạch Tiểu Thuần, mà là ý thức của hắn. Hình như muốn đi bóp méo trí nhớ của hắn!