- Tiếp tục đi tìm người của thế giới Thông Thiên sao... Nhưng ta đã tìm. Từ lần đầu tiên thức tỉnh, liền bắt đầu tìm kiếm. Nhưng ta có thể tìm được... đều chỉ là thi thể...
- Hạo nhi, ngươi nhớ Bắc Hàn Liệt không? Đúng rồi, ngươi không biết hắn. Ta thấy được thi thể của hắn...
Bạch Tiểu Thuần lắc đầu cười khổ, mở miệng uống rượu.
- Ta không dám tiếp tục tìm nữa... Nhưng ta lại nên làm như thế nào? Ở thế giới xa lạ này, thiên địa xa lạ này... Nếu như ngươi có thể tỉnh lại thì tốt rồi, có thể giúp ta nghĩ một vài biện pháp.
Bạch Tiểu Thuần than nhẹ một tiếng, nhìn mặt trời trên không trung đang dần dần hạ xuống phía tây, nhìn ánh hoàng hôn chiếu xuống mỗi góc dần dần biến mất.
Cho đến bầu trời sắp tối đen, hắn lại say. Theo thói quen hắn bò dậy, đi tới tửu phường. Khi bầu rượu đầy, hắn đạp lên bóng đêm trở về, bầu rượu đã vơi đi phân nửa. Hắn lại càng say hơn.
- Sống mơ mơ màng màng, ung dung tự tại vui vẻ...
Bạch Tiểu Thuần hô một tiếng, cười ha hả. Cười một hồi xong, hắn sẽ khóc. Hắn lảo đảo nghiêng ngã, mang theo bầu rượu, đến trước ngôi miếu đổ nát, giống như muốn bước qua cánh cửa, nhưng lại mất đi khí lực, hắn lại ngã xuống, say chìm vào giấc ngủ. Bầu rượu trong tay hắn lăn đến phía xa. Số rượu còn lại không bao nhiêu lại đổ ra một ít.
Bốn phía xung quanh tối đen một mảnh. Chỉ có những ngọn đèn trong huyện thành nhỏ phía xa đang lộ ra ánh sáng mông lung, nhưng lại không chiếu sáng tới khu vực ngôi miếu đổ nát này. Chỉ có gió lạnh như băng thổi tới. Bất luận là lá khô nằm đầy trên mặt đất, hay rừng trúc ở bốn phía xung quanh lắc lư rất khẽ, đều lộ ra cảm giác hiu quạnh.