Tà Hoàng Triều rơi vào đường cùng, mới cùng hắn đạt được sự cân bằng trên trình độ nào đó. Do đó hình thành một phía thế lực khác. Đó là Thánh Hoàng Triều!
- Thế giới này, vốn còn gặp phải người của hoàng triều thứ ba...
Trong miếu thờ, lão nhân lắc đầu, giống như thở dài.
- Ta biết, sư tôn. Vậy hẳn là xuất hiện người của hoàng triều thứ ba, là Khôi Hoàng Triều. Một thời gian trước, mọi người không phải đều đang nói, bức tượng con của Vĩnh Hằng thứ ba tan vỡ sao?
Giọng nói của tiểu đồng truyền vào trong tai Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần cúi đầu, bàn tay cầm bầu rượu chợt run lên một cái.
- Đáng tiếc, bức tượng con của Vĩnh Hằng thứ ba này vốn nên xuất hiện Khôi Hoàng Triều, lại tan vỡ quá muộn... Ở trên đại lục Vĩnh Hằng hôm nay, Tà Hoàng Triều ta đã thống lĩnh ba Tiên Vực. Thánh Hoàng Thành cũng có hai Tiên Vực, đã không có nơi nào để Khôi Hoàng Triều sống yên ổn!
- Điều đó cũng quyết định, người của Khôi Hoàng Triều này, chỉ có thể trở thành dinh dưỡng cho hai đại hoàng triều, để chúng ta tiến tới lớn mạnh. Tất cả mọi thứ, cuối cùng cũng là đại địch của Thiên Ngoại! Thánh Hoàng Triều ra vẻ đạo mạo, nhưng yếu ớt vô cùng. Chỉ có Tà Hoàng Triều ta cường hãn, mới có thể khiến cho đại lục Vĩnh Hằng trường tồn.Chúng ta, mới là hi vọng của đại lục Vĩnh Hằng!
Trong giọng điệu của lão nhân mang theo sự cuồng nhiệt, kiên định vang vọng.
Bạch Tiểu Thuần trầm mặc. Bàn tay cầm bầu rượu đang run rẩy, chậm rãi giơ lên, lại uống một ngụm. Chỉ là nỗi đắng chát ở trong lòng giờ phút này, rượu cũng không có cách nào làm tê liệt được.
Hắn biết, huyện thành nhỏ chỗ mình đang ở, là trên Tiên Vực thứ ba ở Tà Hoàng Triều. Năm Tiên Vực lớn ở đại lục Vĩnh Hằng, kích thước không không chênh lênh được bao nhiêu. Bất kỳ một Tiên Vực nào đều phong phú, vượt xa so với thế giới Thông Thiên. Thậm chí thế giới Thông Thiên, cũng chỉ có thể tương đương với một châu của Tiên Vực thôi.