- Đạo Môn thứ tám, càn cung!
Càn cung, đại biểu chính là trời!
Giờ phút này, theo Thông Thiên đạo nhân phát cuồng, theo Đạo Môn Pháp của hắn thi triển đến trình độ Đạo Môn thứ tám, thế giới biến sắc, phong vân cuốn lên. Toàn bộ trời cao đều đang run rẩy. Hình như tay của Thiên Tôn hóa thành bàn tay vô hình nhìn không thấy, thâm nhập vào trên bầu trời, thình lình xé trời cao ra một vết nứt cực lớn.
Vết nứt này tách ra rồi lan tràn khuếch tán, giống như hóa thành một lưỡi dao sắc bén, muốn chém ra tất cả, muốn toàn bộ trời cao này, đều vỡ ra.
Theo vết nứt xuất hiện, sóng dao động mênh mông kinh người ở trên trời cao bạo phát ra. Nó đi qua nơi nào, tất cả Trường Sinh Đăng đều đang run rẩy. Lúc này, Thông Thiên đạo nhân ở trên mỗi ngọn đèn đèn đều đang gầm thét, đồng thời giơ tay lên, đồng thời thi triển... Đạo Môn thứ tám, càn cung pháp!
Ầm ầm ầm!
Trời cao vỡ nát. Từng ngọn đèn Trường Sinh Đăng cũng đều bị xé ra. Phóng tầm mắt nhìn lại, vô số Trường Sinh Đăng bên trong trời cao đồng thời vỡ nát diệt vong. Lúc này hơi thở của Thông Thiên đạo nhân trở nên cực kỳ hỗn loạn, mệt mỏi cùng suy yếu hiện ra đặc biệt rõ ràng ở trên người hắn. NNhưng trong mắt của hắn lại lóe tinh quang. Thân thể suy yếu, rốt cuộc lấy tốc độ mắt thường có thể thấy được, đang dần khôi phục. Nhất là trong mắt hắn mang theo một ánh mắt giống như trong thiên địa, bá đạo vô thượng, chợt nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần.
- Bạch Tiểu Thuần, nếu như ngươi không có thủ đoạn khác, như vậy ngày hôm nay... Lại ngoan ngoãn tuyệt thế đại dược cho ta đi!
- Ngươi thật sự… phá vỡ được sao?
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần vẫn rất bình tĩnh, chỉ là sát ý trong đôi mắt kia đã càng thêm mãnh liệt. Trong lời nói thản nhiên lại dường như có sự đùa cợt vô tận. Đồng thời hắn cũng đang suy tư. Đến lúc này, thủ đoạn Thông Thiên đạo nhân có thể dựa dẫm, lại còn không thể hiện ra.