Tuy nhiên suy nghĩ của Thiên Tôn, chỉ có người canh giữ lăng mộ có thể phán đoán được. Thời gian Bạch Tiểu Thuần tu luyện đến nay quá ngắn, rất khó có thể so sánh được với Thiên Tôn về phương diện đa mưu túc trí. Lúc này mặc dù hắn nhìn ra một phần manh mối suy nghĩ của Thiên Tôn, nhưng không có cách nào tìm được manh mối về chỗ dựa của hắn.
Hơn nữa thời gian quá ít. Thời khắc hai người tranh đấu, đều là nguy cơ sinh tử, không được phép Bạch Tiểu Thuần có thể phân tâm. Các loại ý nghĩ lóe lên ở trong đầu của hắn. Đồng thời, bốn đại hung thú ở xung quanh Thiên Tôn đồng thời đến gần, lao thẳng đến chỗ của Bạch Tiểu Thuần.
Bất luận là Thao Giao hay Kỳ Ngạc, bên trong thân thể cao lớn phát ra khí thế dáng vẻ độc ác, vô tận ngập trời, trong nháy mắt lại phong tỏa hai bên phương hướng trái phải của Bạch Tiểu Thuần, mang theo sự hung tàn khó có thể hình dung, giống như muốn cắn xé, nuốt lấy Bạch Tiểu Thuần!
Cùng lúc đó, ở ai phía trước sau của Bạch Tiểu Thuần, Hỗn Cự cùng Cầm Vũ phát ra âm thanh thê lương, tốc độ cực nhanh dường như muốn nghiền nát hư vô, chớp mắt đã tới gần!
Bốn đại hung thú này, từng một con đều phát ra có thể dao động so sánh được với Bán Thần đại viên mãn sóng, lúc này đang trùng kích tới, nhất thời lại dâng lên gió bão, giống như muốn thay trời đổi đất, từ bốn phương hướng, dường như không để cho Bạch Tiểu Thuần có một nửa cơ hội trốn chạy được!
Trong lúc nguy cấp, ánh mắt Bạch Tiểu Thuần lóe lên. Hắn hoàn toàn không có chút do dự nào, giơ tay phải lên, vỗ vào túi đựng đồ, trong miệng khẽ thốt ra ba chữ!
- Hoa ánh trăng!
Gần như trong nháy mắt khi Bạch Tiểu Thuần vừa mở miệng, bên trong túi trữ vật của hắn lập tức liền có một khí thế ngập trời không kém gì so với bốn đại hung thú này, thậm chí nếu so sánh với với một, còn có phần vượt qua!