Trong tiếng gầm thét giận dữ, cái miệng lớn giống như miệng cá sấu này, từ mặt biển bạo phát ra. Mức độ khổng lồ của hắn, Bạch Tiểu Thuần cùng Thiên Tôn ở trước mặt hắn, giống như con kiến hôi. Lúc này trong tiếng rít gào, lao thẳng xuống đến chỗ bàn tay lớn trong thế giới, mở miệng... lại cắn nuốt vào!
Tâm thần Bạch Tiểu Thuần chấn động. Nhìn trên toàn bộ Thông Thiên Hải, cái miệng lớn cùng với nửa cái đầu lao ra... Bạch Tiểu Thuần có phần chấn động. Hắn thật sự không ngờ, mình tới tu vi hôm nay, lại vẫn không cách nào khiến cho con thú bản mạng này hoàn toàn hiện ra. Thông qua nửa cái đầu này, hắn cũng có thể tưởng tượng được... con thú bản mạng của mình sợ là có thể so với nửa thế giới!
Nếu như đổi vào thời điểm khác, Bạch Tiểu Thuần nhất định sẽ phấn chấn. Nhưng lúc này, hắn không có thời gian suy nghĩ tìm hiểu quá nhiều. Lúc hắn ngẩng đầu, ở trong chớp mắt khi Thủy Trạch Quốc Độ và bàn tay khổng lồ cùng thế giới này va chạm. Một tiếng nổ mạnh giống như từ lúc khai thiên lập địa, ầm ầm bạo phát!
Trong tiếng nổ lớn này, hình thành lực trùng kích, trực tiếp khiến cho phạm vi Thông Thiên Hải dâng lên gió bão lớn nhất từ trước tới nay. Ở trong gió bão này, bàn tay thế giới cường hãn này... Rốt cuộc trong nháy mắt tan vỡ!
Theo tan vỡ, tất cả ngọn núi của bốn mạch, ở trong một tích tắc này cũng đã sụp xuống hơn phân nửa. Đồng thời, thần thú bản mạng của Bạch Tiểu Thuần giống như cũng không có cách nào tiếp tục chống đỡ. Sau khi cắn nuốt thế giới bàn tay to, nó cũng tiêu tan.
Nó chỉ là tiêu tan, không phải là diệt vong. Trong lòng Bạch Tiểu Thuần biết rõ, tất cả thần thú bản mạng này tất cả đều là hư ảo. Chỉ cần tu vi của mình đủ, liền có thể thi triển nó ra vô hạn.