Hồn Bạch Hạo bị thiêu đốt mãnh liệt, muốn đi ra chống đỡ. Nhưng uy áp đến từ Thiên Tôn quá mạnh mẽ. Thời khắc này, Thiên Tôn đang đi tới từng bước gần. Mỗi một bước chân hắn hạ xuống, đều làm cho hai mươi hai màu lửa này lui lại. Dường như ở trước mặt hắn, hai mươi hai màu lửa vượt qua cực hạn của thế giới này cũng bị nghiền ép!
- Không ai, có thể ngăn cản ta đi cứu sư tôn!
- Thông Thiên đạo nhân... Ngươi cũng không được!
Theo Thiên Tôn đi tới, theo khí thế của hắn không ngừng bạo phát, Bạch Hạo phát ra gào thét thê lương tới tận cùng. Ở trong tiếng gào thét này, hai tay hắn đưa ra, quay đầu lại thoáng nhìn Bạch Tiểu Thuần. Sau đó ánh mắt buồn bã, còn có sự ly biệt khó nói không muốn. Khi quay đầu lại, trong mắt của hắn chỉ còn lại sự kiên quyết. Hai tay hắn hung hăng vung mạnh lên!
- Thiêu đốt đi. Hồn của ta, tất cả của ta!
Bạch Hạo cười ha hả. Rốt cuộc một hơi thở, bốn phần hồn hiện tại còn lại của bản thân hắn, tất cả... trong nháy mắt thiêu đốt!
Không tiếc trả giá lớn, không tiếc tất cả, không giữ lại chút nào!
Theo sự thiêu đốt, hai mươi hai màu lửa này bị Thiên Tôn áp chế, thật giống như được rót vào nhiên liệu. Ở trong một tích tắc này, hai mươi hai màu lửa điên cuồng dâng lên. So với trước kia còn muốn cuồng bạo hơn gấp mấy lần. Ở trong sự khuếch tán này, Thiên Tôn đang ngưng tụ lực thế giới, thần sắc hắn một lần nữa điên cuồng biến đổi.
- Không!
Khuôn mặt Thiên Tôn vặn vẹo. Trước đó nhìn hắn dường như cường thế, nhưng trên thực tế hai mươi hai màu lửa này vẫn khiến cho hắn rất kiêng kỵ. Chẳng qua là hắn mạnh mẽ trấn áp mà thôi. Lúc này biển lửa này theo sự thiêu đốt của Bạch Hạo, mãnh liệt bạo phát. Cho dù là hắn, cũng không tránh được phải một lần nữa lui về phía sau.