Hắn đến, lập tức khiến cho vòng xoáy của đầm nước này chuyển động nhanh hơn. Nhưng những phù văn màu đen này cũng không dám tới gần, chỉ di chuyển ở bốn phía xung quanh.
Không có đi để ý tới những phù văn này, trong mắt Thiên Tôn tràn đầy sự điên cuồng. Sau khi tới gần, tay trái hắn bỗng nhiên giơ lên, một tay đặt ở trên thiên linh của Đỗ Lăng Phỉ, tay phải đồng thời giơ lên, đè trên đầu Bạch Tiểu Thuần yếu đuối gần như muốn ta.
Hắn hung hăng trực tiếp khiến trán Bạch Tiểu Thuần cùng trán Đỗ Lăng Phỉ va chạm vào nhau... tiếp giáp lại cùng một điểm.
- Ban đầu, ta vốn ta còn dự định, luyện thành Bất Tử Trường Sinh Đan này, rời khỏi thế giới giống như lồng giam này, có một ngày, ta có thể trở thành Thái Cổ, còn có thể nghĩ biện pháp cứu ngươi sống lại...
- Nhưng ngươi lại dám vi phạm ý chí của ta… Vì sao!
- Ngươi tại sao muốn vi phạm ý chí của ta?
Biểu tình của Thiên Tôn dữ tợn cực kỳ đáng sợ. Trên dưới toàn thân hắn tản ra sự điên cuồng đến cực hạn. Mặc cho Đỗ Lăng Phỉ giãy giụa như thế nào, đều chỉ là chuyện vô nghĩa. Trong đầu nàng có ý niệm muốn hủy diệt chính mình. Sau khi bàn tay của Thiên Tôn đặt ởi thiên linh, suy nghĩ này trực tiếp lại bị phá hủy. Không chỉ nàng không có cách nào điều khiển thân thể, ngay cả ý thức giãy dụa, cũng hoàn toàn không có một chút tác dụng nào.
Giờ khắc này ở dưới áp chế mạnh mẽ của Thiên Tôn, thân thể khô quắt của Bạch Tiểu Thuần chấn động. Thân thể Đỗ Lăng Phỉ không ngừng run rẩy. Trên người của bọn họ, ánh sáng màu vàng cùng ánh sáng thủy tinh, đồng thời lập lòe. Giữa chúng rốt cuộc xuất hiện dấu hiệu dung hợp.