Giống như một cây củi đốt, đang tiến hành lần thiêu đốt cuối cùng. Trong tiếng thở hổn hển, đôi môi hắn thoáng động, lầm bầm những lời chỉ có mình hắn có thể nghe được.
Từ từ nâng tay phải, trực tiếp vươn lên. Trong một tích tắc này, thần thái trong con mắt giống như hồi quang phản chiếu vậy, chợt b*n r*!
Bên ngoài Cự Quỷ Thành, theo người canh giữ lăng mộ đưa tay phải ra, khi bàn tay Thiên Tôn hạ xuống, Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ, giãy dụa, muốn đi phản kích. Trong nháy mắt... Mặt đất nổ lớn. Có tiếng động rầu rĩ từ dưới nền đất trực tiếp dao động. Một bàn tay to giống như bùn đất tạo thành... cuối cùng lại đột ngột từ mặt đất nhô lên!
Bàn tay to đột ngột từ mặt đất nhô lên trên không trung chợt mở rộng ra, cùng tay của Thiên Tôn thoạt nhìn giống như không phân cao thấp. Lúc này trong tiếng nổ vang, theo mặt đất không ngừng tan vỡ, bàn tay bằng bùn tay trong nháy mắt ra, lao thẳng đến Thiên Tôn tay, chớp mắt một cái, lại lẫn nhau đập đụng vào nhau!
Tiếng sấm, làm cho cả Man Hoang thiên địa run rẩy, khiến cho tất cả tu sĩ đều trong lòng chấn động, này hai bàn tay to dâng lên gợn sóng, cũng trở thành gió bão, Bán Thần dưới, tất cả tu sĩ, đều không thể làm theo ý mình bị gió hung bạo này trực tiếp đánh phá. Nếu không có từng người Bán Thần và Thiên Nhân bảo vệ, sợ là hai bên lúc này nhất định sẽ thương vong vô cùng nghiêm trọng.
- Lão thất phu canh giữ lăng mộ!
- Thiên Tôn...
Một tiếng rít gào mang theo tức giận vô tận, một tiếng than nhẹ mang theo mệt mỏi cực độ, đồng thời vang vọng ở bên trong tám phương thiên địa này!