Mà trung tâm của địa phương bị bao phủ... Mặc dù khoảng cách quá xa, Bạch Tiểu Thuần nhìn không rõ, nhưng dựa vào sự quan thuộc của hắn đối với phạm vi gần Cự Quỷ Thành, hắn liếc mắt liền nhận ra, màn ánh sáng màu vàng kia bao phủ... chính là Cự Quỷ Thành!
Hiển nhiên, màn ánh sáng trận pháp này một mặt là để ngăn cản có thể sẽ xuất hiện ngoại viện. Mặt còn bên kia, lại để hoàn toàn bao vây Cự Quỷ Thành, khiến cho quân đoàn Cự Quỷ ở bên trong chiến tranh, nếu như thắng lợi còn tốt, một khi thất bại, như vậy trận pháp này sẽ trở thành lao ngục, ngăn cản bất kỳ một tu sĩ Man Hoang nào chạy trốn, do đó hoàn toàn diệt sạch.
Thiên Tôn muốn hoàn toàn tiêu diệt đi trái tim của Man Hoang, từ trên màn ánh sáng trận pháp này, cũng có thể thấy được một chút.
Trong nháy mắt khi nhìn thấy được màu vàng màn ánh sáng, mắt Bạch Tiểu Thuần càng xuất hiện thêm nhiều tơ máu. Tốc độ của hắn ầm ầm bạo phát. Hắn đang muốn triển khai Bất Tử Cấm, mạnh mẽ xuyên qua màn ánh sáng trận pháp này. Bỗng nhiên, trên màn ánh sáng màu vàng phía xa, đột nhiên hiện ra ba gương mặt cực lớn.
Ba khuôn mặt này đều già nua. Một người trong đó, ở giữa mi tâm lại có một cái sừng màu vàng dữ tợn. Lúc này, trong chớp mắt khi bọn họ xuất hiện, tản ra dao động Thiên Nhân chấn động tám phương!
Nhất là lão già ở mi tâm có một sừng. Dao động tu vi của hắn vượt xa so với hai Thiên Nhân hậu kỳ còn lại. Khí thế đại viên mãn cực hạn so với Trần Hảo Tùng còn muốn khủng khiếp hơn nhiều.
Ánh mắt của hắn như điện chớp, bỗng nhiên nhìn về phía Bạch Tiểu Thuần đang lao nhanh đến. Rất nhanh đồng tử trong hai mắt hắn co lại. Hiển nhiên là nhận ra tu vi của Bạch Tiểu Thuần là Thiên Nhân đại viên mãn. Hắn còn nhìn thấu linh khí thiên địa tràn ngập trong cơ thể Bạch Tiểu Thuần.