Loại miêu tả về Bất Tử Quyển này, là thiên địa diệt thân thể bất diệt, lúc này hiện lên ở trong lòng, khiến cho hơi thở của Bạch Tiểu Thuần càng thêm dồn dập. Cùng lúc đó, hắn càng cảm nhận được thời khắc này, không chỉ thân thể mình cường hãn đến trình độ kh*ng b*, sự khôi phục sức khỏe của hắn dường như cũng kinh thiên động địa.
- Trừ khi không ai có thể trong nháy mắt g**t ch*t ta, nếu không... tất cả thương thế, ta cũng có thể ở trong thời gian ngắn nhất, hoàn toàn khôi phục lại!
- Trời ạ, điều này cũng quá mạnh mẽ đi...
Tim Bạch Tiểu Thuần đập rộn lên. Hắn càng thêm mong chờ đối với mười phần Bất Tử Huyết.
- Chín phần đã như vậy. Nếu như Bất Tử Huyết đại viên mãn...
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, làm sao có thể còn kìm chế được sự kích động. Hắn không chậm trễ chút nào, thoáng một cái bay ra, lao thẳng đến chỗ ở của mặt quỷ.
Mặt quỷ vốn cho rằng cơn ác mộng đã kết thúc. Hắn đang không ngừng nguyền rủa, không ngừng thề thốt. Nhưng rất nhanh, sắc mặt hắn lại điên cuồng biến đổi. Hắn nhìn Bạch Tiểu Thuần từ trên trời hạ xuống, nhìn Vĩnh Dạ Tán trong tay đối phương, nhìn thấy sự điên cuồng trong mắt đối phương, trong lòng hắn lại run rẩy, bi thương thảm thiết hét lên một tiếng.
- Không cần...
Ầm một tiếng. Theo Vĩnh Dạ Tán đâm vào, sự bi thương và thảm thiết của mặt quỷ đã biến thành tiếng kêu thảm thiết. Hắn không có cách nào không kêu thảm thiết. Thật ra sức sống này bị hút đi quá mức kinh người. Hắn lại không có cách nào phản kháng, chỉ có thể mở mắt trừng trừng nhìn sức sống của mình bị hút đi. Ngay cả thần hồn của hắn cũng ảm đạm hơn rất nhiều.