Nhưng đối với Bạch Tiểu Thuần mà nói, lại là hạnh phúc vô cùng. Ở bên trong hang gió tu luyện, khiến cho tu vi Thiên Nhân hậu kỳ của hắn hoàn toàn được củng cố xuống. Chỉ có điều cuồng phong bên trong hang gió này cũng theo Bạch Tiểu Thuần đột phá trước đó cùng với sự củng cố hiện tại, đã chậm rãi giảm bớt. Cho đến cuối cùng, toàn bộ hang gió không còn một chút gió nào nữa.
Có kinh nghiệm từ khu vực lôi vân trước đó, đối với chuyện lực lượng thiên địa trong hang gió biến mất, Bạch Tiểu Thuần không cảm thấy bất ngờ. Lúc ngẩng đầu lên, trong mắt hắn mang theo sự chờ mong, nhìn về phía khu vực mưa ở phía xa.
- Nói không chừng... Ta thật sự có thể ở chỗ này tu luyện tới Bán Thần?
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến đây, trong lòng lại vô cùng kích động. Thoáng một cái hắn lao thẳng đến khu vực mưa.
Thời gian không lâu, hắn sắp đến khu vực màn mưa, hoàn toàn không có một chút dừng lại nào, trực tiếp bước vào bên trong.
Khi nước mưa rơi vào trên người hắn, cảm nhận được lực lượng thiên địa cùng sức sống không khác biệt so với ở khu lôi vân cùng với hang gió, Bạch Tiểu Thuần cười ha ha, trực tiếp bước nhanh đi tới sâu bên trong khu vực mưa. Hắn khoanh chân ngồi ở trên mặt nước, sau đó lại điên cuồng hấp thu lực thiên địa xung quanh.
Theo Bạch Tiểu Thuần tu luyện, thế giới pháp bảo cũng trở nên yên tĩnh hơn không ít. Cho đến mấy tháng sau, mặt quỷ bên kia cay đắng càng nhiều. Mặc dù trong khoảng thời gian này Bạch Tiểu Thuần không ra ngoài đuổi giết hắn, nhưng cùng lúc hắn biết thời khắc này Bạch Tiểu Thuần đang càng ngày càng thêm cường hãn. Mà mình ở đây... trong mấy tháng này, tu vi lại một lần nữa rớt xuống.
Không còn là Thiên Nhân hậu kỳ, mà đã bị áp chế đến Thiên Nhân trung kỳ. Loại tu vi suy yếu này, khiến cho sợ hãi trong lòng hắn còn mãnh liệt hơn so với trước đó rất nhiều. Căn bản hắn cũng không dám ra ngoài. Gần như mỗi giây mỗi phút hắn đều cẩn thận từng li từng tí. Thậm chí cho dù hắn không muốn thừa nhận, nhưng vẫn không nhịn được đi cầu khẩn Bạch Tiểu Thuần tốt nhất chìm đắm ở trong sự tu luyện, quên mình đi mới tốt.