Nhìn thấy Bạch Tiểu Thuần ở đây lại có thể lông tóc không tổn hao gì, nhất là những tia chớp này rốt cuộc đều không đáng ngại đối với hắn, trong lòng mặt quỷ lại chấn động. Hắn không kịp cân nhắc nguyên nhân, lập tức liền có quyết định, không tiếp tục truy kích Bạch Tiểu Thuần, mà là nhanh chóng lui về phía sau.
- Đáng chết. Người này thế nào lại tà môn như vậy!
Trong lòng mặt quỷ hối hận. Hận ý càng mạnh hơn. Nhưng hắn lại biết mình không thể nào giao đấu cùng Bạch Tiểu Thuần ở bên trong lôi vân này. Nếu không, những tia chớp lôi vân này đánh xuống vô cùng vô tận. Mình hiện tại ở đây cho dù nắm giữ lực Bán Thần, nhưng tất nhiên sẽ gặp nguy cơ.
Dù sao trước hắn cùng Bạch Tiểu Thuần giao đấu vài lần, biết rất rõ đối phương tuy là Thiên Nhân, nhưng nếu như muốn g**t ch*t, cũng cần mình toàn lực ứng phó.
- Lão quỷ dừng rồi sao? Tới đây tới đây, chúng ta đại chiến ba ngày ba đêm!
Trong sự phấn chấn Bạch Tiểu Thuần cũng không tới gần. Mà là mi tâm bỗng nhiên mở ra Thông Thiên Pháp Nhãn. Snh sáng màu tím chợt b*n r*, trực tiếp bao phủ lấy mặt quỷ đang lui ra phía sau.
Thân thể mặt quỷ này vừa dừng lại, mặc dù trong chớp mắt lại khôi phục, vừa vặn lại là nơi tia chớp trong lôi vân hội tụ. Ban đầu, bốn phía xung quanh hắn vốn đã có không ít tia chớp truy kích tới. Nhưng dựa vào tốc độ hắn mới né tránh được. Nhưng hiện tại hắn vừa dừng lại, lập tức liền có hơn mười tia chớp đột nhiên lao tới, trực tiếp đánh vào trên người của hắn.
Cường hãn giống như hắn, lúc này cũng ở dưới hơn mười tia chớp công kích, phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết. Từ lâu, hận ý trong lòng hắn đã ngập trời. Lúc này trong lúc điên cuồng hét lên, hắn lại lui về phía sau. Nhưng Bạch Tiểu Thuần làm sao có thể buông tha cơ hội này. Cho dù hắn ở dưới Thông Thiên Pháp Nhãn cắn trả, đã phun ra máu tươi.