Thần sắc Bạch Tiểu Thuần nghiêm túc. Ngay lập tức ở trong đầu hắn truyền ra ý thức. Rất nhanh, giọng điệu kích động của nữ hài nhi bỗng nhiên vang vọng ở trong đầu hắn.
- Chính là chỗ này. Mau lấy quan tài của ta!
Trong sự kích của nữ hài nhi, Bạch Tiểu Thuần cũng không chút do dự, trực tiếp lấy quan tài ra, đặt ở trên gương băng này.
Quan tài này đang rơi xuống chớp mắt, đột nhiên lại tản ra ánh sáng chói mắt, một cường hãn thức tỉnh sóng dao động, ở trong một chớp mắt này, ở bên trong quan tài chợt vang lên.
Cùng lúc đó, nữ hài nhi âm thanh, ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần, nhanh chóng truyền ra.
- Bạch Tiểu Thuần, cám ơn ngươi giúp ta. Ngươi yên tâm đi. Chuyện ta hứa hẹn, tuyệt đối sẽ không đổi ý, càng không có lừa dối ngươi!
- Nơi đây là một chỗ tiếp điểm lối vào pháp bảo của bắc mạch, là chỗ khe hở duy nhất ta lưu lại năm đó. Cũng chỉ có từ nơi này, mới có thể tiến vào thế giới của pháp bảo!
- Mà ta cần thời gian một trăm hơi thở mở ra chỗ tiếp điểm này. Một khi mở ra, chúng ta sẽ bị hút vào thế giới bên trong pháp bảo!
- Ở nơi đó, ta cần một ít thời gian đi dung hợp cùng pháp bảo này, cuối cùng trở thành khí linh của nó... Ngươi cũng sẽ ở nơi đó, hấp thu lực lượng thiên địa đã tích lũy trong vô số năm tháng!
- Tin tưởng ta, thời điểm khi chúng ta đi ra... Ngươi sẽ không hối hận vì quyết định của ngươi!
Giọng điệu của nữ hài nhi trở nên gấp gáp, có phần không nén được sự phấn chấn. Sau khi nói hết những lời này, trong chớp mắt chỗ quan tài của nàng đã bị ánh sáng chói mắt hoàn toàn bao trùm. Cùng lúc đó, quan tài này rốt cuộc nhanh chóng dung hòa!