Tiếp xúc với khoảng cách gần như vậy, một mùi thơm chui vào trong mũi Bạch Tiểu Thuần. Bạch Tiểu Thuần trợn trừng mắt, nhìn Đỗ Lăng Phỉ làn da trắng như tuyết trước mặt, tuyệt mỹ động lòng người, trái tim của hắn thoáng đập nhanh hơn. Trong lòng hắn rất nguyện ý đi cùng với Đỗ Lăng Phỉ. Nhưng suy nghĩ mình là nam tử hán đại trượng phu, đi theo một nữ nhân thì tính là chuyện gì? Cho dù thật sự muốn đi, cũng để bảo vệ thân phận, hoặc là để Đỗ Lăng Phỉ mời nhiều lần mới có thể. Vì vậy hắn vội ho một tiếng.
- Ta ở chỗ này rất tốt. Nàng cứ làm việc của nàng là được.
Bạch Tiểu Thuần hất cằm lên nói.
Mắt phượng của Đỗ Lăng Phỉ chớp chớp. Đôi mắt đẹp của nàng đảo qua ở trên người Bạch Tiểu Thuần, che miệng cười. Trong mắt nàng lộ ra sự giảo hoạt, tiến lên kéo cánh tay Bạch Tiểu Thuần.
- Tiểu Thuần, ta ở chỗ này rất cô đơn. Ngươi đi theo ta có được hay không vậy?
- Ta suy tính một chút.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần đắc ý. Nhất là lời nói mềm mỏng của Đỗ Lăng Phỉ, khiến cho hắn sau khi nghe được, trong lòng ngứa ngáy. Nhưng ngoài mặt, hắn vẫn là lộ ra bộ dạng ngạo nghễ.
- Ngươi đi cùng với ta, Phùng Trần của Cửu Thiên Vân Lôi Tông sợ hãi ngươi như vậy, nhất định không dám tới dây dưa với ta. Tiểu Thuần, có được hay không?
Đỗ Lăng Phỉ cố nén cười, lại mềm mỏng nói.
- Đúng vậy!
Bạch Tiểu Thuần vừa nghe lời này, rất đắc ý.
- Họ Phùng kia dám xuất hiện ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần ta, ta đánh không chết hắn! Thân thể hắn cũng đã mất, chỉ còn lại một thần hồn. Trước đây nếu không phải đám người Vân Lôi Tử ngăn cản, ta đã sớm g**t ch*t hắn!
Bạch Tiểu Thuần rất đắc ý, lúc này cười ha ha một tiếng.