Nhưng hắn vừa thoáng động, cũng hình thành lực kéo lại, phá tan sự cân đối của Lôi Trì, khiến cho bốn phía xung quanh lại có mấy vạn tia chớp, trong nháy mắt bị đưa tới. Ở trong tiếng kêu thê lương thảm thiết của Bạch Tiểu Thuần, chúng trực tiếp nhấn chìm hắn ở bên trong.
Lần này tia chớp dung nhập quá nhiều. Chỉ là trong phút chốc, Bạch Tiểu Thuần còn đang kêu thảm thiết, Nhật Nguyệt Trường Không Quyết của hắn lại ầm ầm đột phá. Tu vi của hắn cũng từ Thiên Nhân sơ kỳ bạo phát, bước vào đến... Thiên Nhân trung kỳ!
Ở phía xa, Lôi Tổ nhìn thấy một cảnh tượng như vậy, toàn thân run rẩy, trợn tròn mắt, há hốc mồm.
- Thật đúng là thời đại khác nhau sao? Người tuổi trẻ bây giờ... vì tu luyện, đều không muốn sống như thế sao?
Ở trong lúc Lôi Tổ nghẹn họng nhìn trân trối, tia chớp ở bốn phía xung quanh Bạch Tiểu Thuần đã chậm rãi kết thúc. Toàn thân hắn run rẩy, trên đầu đều đang bốc khói. Toàn thân hắn đã bị mấy vạn tia chớp này, ầm ầm đánh cho ngoài xém trong mềm.
Cũng may tu vi khí tức của hắn lúc này đã không còn là Thiên Nhân sơ kỳ, mà là bước vào đến... Thiên Nhân trung kỳ!
Nhật Nguyệt Trường Không Quyết không trọn vẹn, đã hoàn toàn viên mãn. Ở bên trong mắt trái của hắn, thình lình có một mặt trăng sáng, thoạt nhìn rất quỷ dị, giống như mặt trăng sáng này bất cứ lúc nào cũng có thể từ bên trong con mắt phía trái của hắn bay ra, khiến cho bầu trời cao nơi đây xuất hiện thêm một mặt trăng!
Loại thần thông kinh người này diễn biến thành hiện tượng dị thường. Nếu có người có hắn nhìn nhau, sợ sẽ có cảm giác giống như tâm thần cũng bị mặt trăng sáng của hắn thu lấy.