ph*t t*nh Đan là nhu cầu bản năng. Trí Huyễn Đan lại là mộng ảo trên tinh thần. Tuyệt Tình Đan, chẳng những có thể giải được ph*t t*nh Đan, thậm chí từ trình độ nào đó, cũng có thể giải được Trí Huyễn Đan. Điều này khiến cho lượng tiêu thụ của viên đan dược này cũng cao lên.
Ngoại trừ Tuyệt Tình Đan ra, lai lịch của hai loại đan dược khác, cũng từ từ bị người của Vân Tông biết được. Bọn họ biết rất rõ ràng Trí Huyễn Đan này giống như độc dược, không phải là đan dược tốt lành gì. Nhưng vẫn có không ít người, hoặc là không phục, hoặc chính là sau khi thử, giống như phát nghiện, len lén tới mua.
Còn có mấy đại sư đan đạo của Vân Tông, sau khi phát hiện ra chuyện này, cũng thông qua một ít phương pháp, lấy được đan dược, bắt đầu nghiên cứu... Trong đó một vị đại sư đan đạo Vân Tông giống như một ngôi sao sáng, tên là Âu Dương Đức, thân là đan sư đứng đầu của Vân Tông. Hiểu biết của hắn đối với Trí Huyễn Đan cùng ph*t t*nh Đan vượt qua những người khác.
- Trước đây, thời điểm Bạch Tiểu Thuần tới bắc mạch, ta chỉ muốn tự mình nghiên cứu đan dược của người này một chút... Hiện tại chính là cơ hội!
Âu Dương Đức cười lạnh, nhìn một viên Trí Huyễn Đan trong tay.
- Ta thật ra muốn xem thử, một viên Trí Huyễn Đan cỏn con này, rốt cuộc có chỗ nào kinh người!
Âu Dương Đức này rất tự tin, bắt đầu nghiên cứu. Chỉ có điều hắn dùng tất cả tri thức đan dược mình nắm giữ được, vẫn không có cách nào nhìn ra manh mối bên trong. Điều này khiến cho hắn rất không cam lòng.
- Muốn biết nguyên lý của nó, chỉ có thể tự mình đi thử một chút!
Âu Dương Đức trầm ngâm hồi lâu. Hắn dựa vào lòng tin đối với đan đạo của mình, dựa vào hắn cũng có một viên Tuyệt Tình Đan, một khi không ổn có thể thử giải. Vì vậy hắn lại nuốt một viên Trí Huyễn Đan, vào trong miệng.