Bạch Tiểu Thuần mở to mắt, hơi thở trở nên dồn dập. Nữ hài tử này nói ra tin tức, thật sự khiến cho hắn quá mức chấn động kinh ngạc. Hắn muốn biết, rốt cuộc cường giả Bán Thần Hàn Môn này, làm chuyện gì, lại kheién cho Thiên Tôn có thể không nể tình thầy trò, g**t ch*t nàng. Rõ ràng bị g**t ch*t, vì sao còn có nữ hài nhi này giống như tàn hồn lưu lại!
Dường nữ hài nhi này phát hiện ra được suy nghĩ của Bạch Tiểu Thuần. Nàng trầm mặc một lát, bỗng nhiên mở miệng.
- Tiểu tử, cho ngươi một lần tạo hóa tuyệt thế, ngươi có dám nhận hay không?
- Có nguy hiểm sao?
Bạch Tiểu Thuần có chút do dự, thử dò xét hỏi.
Những lời này vừa ra, sau nửa nén hương âm thanh của nữ tử kia hài nhi vẫn chưa đáp lại. Hồi lâu sau, giọng nói của nàng mang theo dao động, vang vọng ở trong đầu Bạch Tiểu Thuần.
- Ta rất nghi ngờ, Linh Khê Tông làm sao có thể giao chỗ quan tài của ta cho ngươi...
Bạch Tiểu Thuần có chút xấu hổ, vội vàng giải thích một chút.
- Cái này... có khả năng chính bởi vì ta làm việc tương đối ổn thỏa. Ha ha...
Bạch Tiểu Thuần cười gượng vài tiếng.
- Năm đó Thiên Tôn muốn giết ta, ta cũng sớm có sự chuẩn bị. Cho nên bản tôn dù chết, nhưng lại có lưu lại phần hồn... Đoạt xác thân thể Chân Linh, mới xóa đi tất cả khí tức, khiến cho Thiên Tôn không phát hiện.
Nữ hài nhi không để ý tới câu trả lời của Bạch Tiểu Thuần, hờ hững mở miệng.
- Mà năm đó ta chuẩn bị, cũng cũng không phải là một thân thể Chân Linh, còn có một thế giới chi bảo!
- Đáng tiếc năm đó này thế giới chi bảo này còn chưa có hoàn toàn uẩn hóa. Nếu không, có thể trận chiến ấy lấy tu vi Thiên Tôn lúc đó, thắng hay bại còn chưa biết được!