Loại chuyện vi phạm pháp tắc người mạnh là vua này, ở bắc mạch này, nơi nào cũng có thể thấy được. Mà một khi mình tới sát biên giới Vân Tông, thần thức Thiên Nhân trong nháy mắt lại tập trung tới.
Dường như chỉ cần hắn bước vào một bước, sẽ hạ xuống, giam giữ hắn.
Hắn thậm chí cũng không thể đi tu luyện. Thật ra ở bốn phía xung quanh hắn, bất kỳ thời khắc nào cũng tồn tại sóng dao động theo dõi. Một khi hắn tu luyện hấp thu linh lực thiên địa, sẽ làm trái lại với ước pháp tam chươ ng.
Hạn chế này, từ trước đến nay Bạch Tiểu Thuần chưa từng lĩnh hội qua. Trong lòng hắn ủy khuất đã sắp chịu không nổi. Thậm chí hắn cảm giác, chỉ sợ là mình cả đời này, một địa phương duy nhất, mình luyện đan xuống, sẽ không chỉ không có áy náy, ngược lại còn chờ mong nhiều chuyện ngoài ý hơn sẽ xuất hiện...
- Nhưng hết lần này tới lần khác... Những gia hỏa này cũng hạn chế ta luyện đan!
- Thế này còn có để cho người ta sống nữa hay không vậy!
Mắt Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy tình cảnh như vậy, trong lòng có loại cảm giác giống như mình bị vây ở tuyệt địa. Đối với Cửu Thiên Vân Lôi Tông này, hắn đã giận dữ không có cách nào hình dung.
Nhưng hắn không có cách nào. Sáu vị Thiên Nhân liên thủ, hắn đánh không lại. Đối phương còn có Bán Thần lão tổ. Tất cả những điều này, khiến cho Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể đi nhẫn nhịn.
- Ta nhịn!
Bạch Tiểu Thuần hung hăng nắm tóc một cái. Đời này hắn chưa từng khó chịu như vậy. Lúc này hắn thở dài một tiếng, ngồi ở chỗ đó, nhìn bầu trời xa xăm, cả ngày đờ đẫn ra.
Nhật Nguyệt Trường Không Quyết, không có cách nào tu luyện. Bất Tử Huyết... cũng cũng không đủ sức sống để tu luyện.