Bạch Tiểu Thuần cũng không biết nên tính là sáu vị hay là năm vị... Nhưng mặc kệ tính thế nào, hắn cũng chỉ có thể là bị ngược... Càng không cần phải nói tới quan tài thủy tinh trong trên bầu trời này, còn có vị Bán Thần.
Lúc này hơi thở của hắn thoáng ngừng lại. Mắt thấy bốn gương mặt trên bầu trời này đều nhìn mình, trong lòng Bạch Tiểu Thuần thầm kêu khổ. Nếu như không có Vân Lôi Song Tử ở chỗ này, hắn nhất định sẽ dùng vẻ mặt mờ mịt nhìn bốn phía xung quanh, muốn tìm người trợ giúp xem đến cùng ai là Bạch Tiểu Thuần...
Nhưng hôm nay, Bạch Tiểu Thuần chỉ có thể hít một hơi thật sâu, trong mắt bắt đầu đỏ lên.
- Ta đường đường là tu vi Thiên Nhân, đầu có thể rơi, máu có thể chảy, nhưng khí thế tuyệt đối không thể kinh sợ!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần điên cuồng hét lên. Hắn chợt bước ra một bước, ngẩng đầu lên. Khí thế toàn thân chợt bạo phát. Một tay... Ôm thắt lưng Đỗ Lăng Phỉ đang đứng bên cạnh.
Đỗ Lăng Phỉ vốn ở bên cạnh, cũng đang suy nghĩ xem phải làm như thế nào để giúp Bạch Tiểu Thuần hóa giải chuyện này. Thậm chí trong lòng đã có ý nghĩ. Nhưng nàng chưa kịp mở miệng, Bạch Tiểu Thuần đã tiến lên ôm nàng.
Ở trong sự sửng sốt của Đỗ Lăng Phỉ, khí thế của Bạch Tiểu Thuần quật khởi, giống như nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt vậy. Hắn lại có thể... sau khi ôm Đỗ Lăng Phỉ, ở trước mắt tất cả tu sĩ bắc mạch, ở trước mặt hai mạch tây nam đang đứng ngoài xem, ở dưới sự quan tâm khẩn trương của Đông Mạch, trực tiếp lại ở trên hai má của Đỗ Lăng Phỉ "Bẹp" một cái…. hôn xuống...
Cảnh tượng như vậy, nhất thời khiến cho đám người Tống Khuyết há hốc mồm. Vân Lôi Song Tử nhíu mày. Các Thiên Nhân bắc mạch khác đều vô cùng kinh ngạc... Nhất là vị nam tử trung niên tướng mạo tuấn lãng kia, hít thở chợt trở nên dồn dập, trong mắt hình như có sự tức giận, muốn bạo phát ra.