Giống như Tinh Không Đạo Cực Tông, thác nước này nối liền với biển cùng sông. Theo nước biển nổ vang, rơi xuống, hội tụ vào trong sông, trở thành nước Thông Thiên Hà chảy xuôi.
Chỉ có điều so với thác nước ở bốn phía xung quanh Tinh Không Đạo Cực Tông luôn xanh biếc, ở Cửu Thiên Vân Lôi Tông này, xung quanh thác nước này là một mảnh trắng xóa. Tất cả đều bị băng tuyết bao trùm.
Mà ở hai bên thác nước này không ngờ có hai tượng băng cực lớn!
Hai tượng băng này dồi dào vô cùng, tản ra khí thế kinh người. Bạch Tiểu Thuần chỉ liếc mắt thoáng nhìn, lại có thể cảm nhận được điều này giống như lực đè ép đập vào mặt.
Đạp vào mặt sông băng, tượng băng bên trái là một một nam tử trung niên, rất nho nhã. Lúc này hắn ngẩng đầu, nhìn về phía trời cao. Đồng thời, tay phải của hắn vươn ra, giống như muốn chạm đến hư vô!
Ở trên tay phải của hắn không phải không có vật gì, mà là đang nâng một mảnh... mây trắng dồi dào. Phạm vi của đám mây trắng này cực lớn. Từ phía xa nhìn lại, giống như một mảnh lục địa nhỏ.
Ở trên mây trắng này có vô số lầu các, còn có từng cầu vồng. Ở bên trong đều là tu sĩ ra ra vào vào!
Bạch Tiểu Thuần hít một hơi thật sâu, nhớ lại những gì mình hiểu về Cửu Thiên Vân Lôi Tông. Hắn lập tức nhận ra, bức tượng bên trái tay phải nâng mây trắng này chính là... Vân Tông của Cửu Thiên Vân Lôi Tông!
- Như vậy phía bên phải, lại chắc là Lôi Tông.
Ánh mắt Bạch Tiểu Thuần đảo qua, nhìn về phía bức tượng phía bên phải. Bức tượng kia cũng là một nam tử trung niên, nhưng không có loại cảm giác nho nhã nữa, mà tràn ngập sự bá đạo, không giận tự uy. Đồng thời, dường như toàn thân từ trên xuống dưới đều có tia chớp nhảy nhót.