Mà hiện tại có quá nhiều người ở xung quanh. Bạch Tiểu Thuần cũng không tiện lấy quan tài ra cẩn thận kiểm tra. Hắn chỉ có thể kìm chế sự nghi ngờ trong lòng. Lúc ngẩng đầu lên, nhìn về phía ánh mắt lộ vẻ ân cần của Đỗ Lăng Phỉ, hắn lắc đầu.
- Ta không sao...
- Ngươi đương nhiên không có việc gì. Thế nào? Đi tới bắc mạch chúng ta, lại lập tức biến sắc. Chẳng lẽ Bạch Tiểu Thuần ngươi sợ rồi sao?
Bạch Tiểu Thuần vừa nói ra lời này, không đợi Đỗ Lăng Phỉ nói gì, Vân Lôi Song Tử ở bên cạnh đã cười lạnh, nói.
Vân Lôi Song Tử nhịn đã thật lâu. Bạch Tiểu Thuần ở đây giết đồ đệ cưng của hắn. Điều này vốn chính là mối thù lớn sinh tử. Nhưng bời vì đối phương nói ra thân phận, khiến cho tâm thần Vân Lôi Tử run rẩy, không chỉ không dám truy sát, thậm chí còn lo lắng đối phương trả thù. Hắn chỉ có thể nhịn xuống sự sỉ nhục, đưa ra đại lễ nhằm giảm bớt chuyện này.
Nhưng một loạt chuyện phát sinh phía sau, bản thân Vân Lôi Song Tử là Thiên Nhân, tất nhiên hắn cũng nhìn ra được... thái độ của Thiên Tôn!
- Thiên Tôn căn bản cũng không có xem người này là con rể... Mặc dù quan hệ giữa người này cùng Đỗ Lăng Phỉ không tâm thường. Nhưng chỉ cần Thiên Tôn không tiếp nhận, hắn cũng chỉ là một tu sĩ Thiên Nhân mà thôi. Đổi lại hắn ở khu vực khác, ta còn phải e ngại hắn một chút. Nhưng hiện tại đang ở bắc mạch chúng ta. Người này là rồng cũng phải biến thành sâu bọ cho ta!
Vân Lôi Song Tử cười lạnh, hàn quang trong mắt hoàn toàn không che giấu. Đúng như là hắn suy nghĩ, ở đây là khu vực bắc mạch, trong phạm vi tông môn của hắn. Đối với Bạch Tiểu Thuần, hắn không nói có thể nghiền ép, nhưng cũng không chênh lệch là bao nhiêu.