Trong lòng hai người Vân Lôi Song Tử cũng muốn suy sụp, thầm mắng Bạch Tiểu Thuần vô sỉ. Nhưng thần thông này là bí pháp của bắc mạch. Bọn họ không có khả năng đưa cho Bạch Tiểu Thuần. Cho dù lúc này bọn họ bị động, cũng chỉ có thể mở miệng uyển chuyển từ chối. Nhưng Vân Lôi Song Tử cũng hiểu rõ, chuyện này nếu không cho Bạch Tiểu Thuần một công đạo, sợ là rất khó hóa giải. Vì vậy một vị trong đó hung hăng cắn răng, lấy từ bên trong túi trữ vật ra một thủy tinh. Bên trong phong ấn chính là một luồng Thiên Nhân Hồn.
- A? Thiên Nhân Hồn của ta lại có thể ở chỗ ngươi?
Bạch Tiểu Thuần lập tức niềm vui bất ngờ, thầm nghĩ biện pháp này của Lý Hiển Đạo quả thực dùng tốt. Hắn vội vàng đưa một tay cầm lấy. Sau khi nhìn qua một chút, Bạch Tiểu Thuần nhíu mày.
- Vân Lôi Song Tử đạo hữu, các ngươi thật quá đáng. Ta nhớ rõ ràng ném cùng với Thiên Nhân Hồn, còn có số lượng lớn linh thạch, còn có bảy tám chục món chí bảo, còn có vô số đan dược!
Bạch Tiểu Thuần nói xong, trơ mắt nhìn Vân Lôi Song Tử.
Lúc này Vân Lôi Song Tử nghe vậy, đều muốn dựng lông. Nhưng bọn họ lại không thể không đè ép tức giận xuống. Thật sự bọn họ cảm thấy những thứ Bạch Tiểu Thuần muốn nhận, quá nhiều.
- Đáng chết, gia hỏa này tại sao không đi chết đi. Lại có thể vô sỉ nói mình ném ra nhiều đồ như vậy. Tất cả những thứ này cũng có thể chồng chất thành một nhà kho. Hắn ném thế nào!"
Hai người mặc dù ủy khuất, nhưng lại bất đắc dĩ, chỉ có thể cắn răng, dây dưa một hồi, mới miễn cưỡng đưa một ít cho Bạch Tiểu Thuần, sắc mặt cũng đã đen cả lại.
Bạch Tiểu Thuần mắt thấy như vậy, trong lòng đắc ý. Hắn cũng không tiếp tục làm khó dễ nữa. Hắn đang muốn mở miệng. Nhưng vào lúc này, mặt đất đột nhiên chấn động mạnh, giống như Địa Long xoay người.