Cho nên hắn không chú ý tới, thời điểm Bạch Tiểu Thuần nói ra Thiên Tôn là nhạc phụ của hắn, thần sắc người thanh niên bên cạnh Đỗ Lăng Phỉ kia lại có chút cổ quái.
Thần sắc Bạch Tiểu Thuần càng phấn khởi hơn. Hắn thấy hình dáng Vân Lôi Tử này bị sợ tới choáng váng, trong lòng vô cùng đắc ý. Hắn suy nghĩ, nếu không phải không dám nói ra, nếu như lại nói cho Vân Lôi Tử này biết, mình còn có một nhạc phụ là Bán Thần, còn có một đệ tử là Minh Hoàng, không biết ngày hôm nay có thể hoàn toàn hù chết Vân Lôi Tử này hay không.
- Hừ, dám trêu ta?
Bạch Tiểu Thuần hăng hái. Cảm giác phiền muộn cùng ủy khuất trong lòng lúc trước khi bị đuổi giết, lúc này phát tiết ra. Hắn chỉ cảm thấy toàn thân từ trên xuống dưới đều sung sướng vô cùng.
Thật ra, lần trước hắn bị Vân Lôi Tử này truy sát quá thảm. Sử dụng tất cả biện pháp cũng không có cách nào chạy thoát được, suýt nữa đã bị đập chết. Lúc này sống sót sau tai nạn, hắn lại hoa lệ xoay người. Điều này làm cho Bạch Tiểu Thuần cảm thấy, mình đã đi tới đỉnh phong của cuộc sống.
- Vân Lôi Tử, chuyện ngày hôm nay, chúng ta sẽ không để ngươi yên!
Bạch Tiểu Thuần vung tay áo, ngạo nghễ mở miệng.
- Nếu không phải ta không muốn để lộ thân phận ra, sớm có thể g**t ch*t ngươi. Nhưng ngươi năm lần bảy lượt khinh người quá đáng. Chuyện này ta nhớ kỹ. Ngươi chờ đấy cho ta!
Bạch Tiểu Thuần càng nói âm thanh càng lớn. Sắc mặt Vân Lôi Tử lại càng thêm tái nhợt, ánh mắt vô thần. Mãi cho tới bây giờ, hắn vẫn cảm thấy tất cả những điều này giống như nằm mơ.
- Ta... Ta đắc tội con rể của Thiên Tôn...
Vân Lôi Tử nghĩ đến đây, cũng sắp muốn khóc. Hắn sợ. Hắn không thể không sợ. Thiên Tôn ở đại lục Thông Thiên, chính là giống như đế vương. Con rể của hắn chính là phò mã. Nói trực tiếp một chút, đó là bối phận tương đương với Bán Thần. Hắn chỉ là Thiên Nhân, nói sinh tử của người khác cũng chỉ là một ý niệm, cũng hoàn toàn không khoa trương.