Lúc xuất hiện, không ngờ đã ở trên phần đầm lầy bị lõm xuống này. Hoàn toàn không dừng lại, toàn thân Bạch Tiểu Thuần trực tiếp lại lao về phía bên trong đầm lầy.
Giờ phút này, hắn cũng không kịp triển khai toàn diện linh lực, tu vi, lực lượng thân thể đều bạo phát ra. Hắn còn phất tay lên. Phi toa này toả ra ánh sáng chói mắt, vèo một cái bắn nhanh đi.
Phi toa đi qua nơi nào, đầm lầy không ngừng nổ vang, giống như điên cuồng đánh xuống, phát nổ. Dưới từng tầng lõm xuống, vô số con đỉa tan vỡ. Vô số trùng sợi tơ vỡ nát diệt vong. Đồng thời, cho dù tốc độ của con nhện kia mau hơn nữa, nhưng Bạch Tiểu Thuần vẫn ra tay. Hắn đã nhìn thấy được đám người Trương Đại Bàn ở bên trong đầm lầy bị tơ nhện quấn lấy.
Hắn hoàn toàn không có một chút do dự, một tay đã nắm lấy sợi tơ đang buộc chặt ở trên người Trương Đại Bàn, hung hăng kéo một cái. Ở phía dưới đầm lầy, toàn thân con nhện cực lớn kia lại chấn động. Nó căn bản không có biện pháp nào ngăn cản lực mạnh này đột nhiên truyền tới. Ở bên trong đầm lầy lại có một tiếng nổ lớn vang lên. Con nhện chừng trăm trượng này rốt cuộc bị Bạch Tiểu Thuần lôi trực tiếp từ bên trong đầm lầy đi ra, run rẩy lao về phía giữa không trung.
Giữa không trung, mắt con nhện đỏ đậm, phát ra tiếng gào thét thê lương. Dường như biết trốn không thoát, vì vậy trong miệng ó phun ra rất nhiều tơ nhện màu đen, lao thẳng đến chỗ Bạch Tiểu Thuần.
- Đâm đầu vào chỗ chết!
Bạch Tiểu Thuần tức giận. Trước đó, người hắn mặc dù không tới, nhưng dù sao cũng rống lên một tiếng, thể hiện ra tu vi. Nếu như con nhện này thức thời, ắt hẳn phải lập tức buông tha săn bắn.
Nhưng nó lại có thể mạnh mẽ muốn dẫn Trương Đại Bàn đi. Điều này khiến cho Bạch Tiểu Thuần rất mất hứng. Nhất là khi nhìn thấy sắc mặt Trương Đại Bàn đều đen xì, rõ ràng là trúng độc. Loại độc này quỷ dị, giống như có từng con nhện màu đen hư ảo bám trên thân. Loại độc tố này người khác vẫn cần nhận rõ, nhưng bản thân Bạch Tiểu Thuần là đại sư dược đạo. Hắn liếc mắt liền nhìn ra, đây là loại độc nào đó có liên quan đến linh hồn!