- Nếu như ta là Nguyên Anh thì cũng thôi. Nhưng ta cũng là Thiên Nhân, Vân Lôi Tử này cuối cùng vẫn làm như vậy. Điều này rất rõ ràng là khinh thường ta, khi dễ ta!
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần nheo mắt lại, thân thể lắc lư. Có tiếng sấm vang vọng. Những con trùng cát ở xung quanh hắn, mỗi con đều không ngừng tan vỡ nổ mạnh.
- Huống hồ lúc trước tốc độ hắn quay ngược lại... Rõ ràng vượt quá Thiên Nhân bình thường. Có thể thấy được người này rất am hiểu ở trên phương diện tốc độ... Nếu như ta muốn hiện tại đột nhiên lao ra, triển khai Bất Tử Cấm cùng Hám Sơn Chàng, mặc dù có khả năng đến gần hắn, nhưng người này nếu chạy trốn, hoặc là di chuyển ở đám trùng cát này, đối với ta sẽ rất bất lợi.
- Trừ phi là dẫn dụ hắn tới gần thêm một chút...
Suy nghĩ trong đầu Bạch Tiểu Thuần lập tức đảo qua trăm vòng. Lúc này hắn hít một hơi thật sâu, làm ra vẻ xuống từ chỗ yếu xông ra ngoài, lao về phía Vân Lôi Tử.
Nhưng mỗi khi hắn lao ra được một chút, trên mặt Vân Lôi Tử đều lộ ra vẻ châm chọc, nhanh chóng rút lui. Sau mấy lần, Bạch Tiểu Thuần chẳng những không có đuổi kịp, ngược lại là thoạt nhìn càng xa hơn.
Đến cuối cùng, vẻ mặt của hắn dữ tợn, giống như hung hăng cắn răng. Trong tiếng gầm nhẹ vang lên, hắn rốt cuộc không tiếp tục để ý tới Vân Lôi Tử nữa, mà lao thẳng về phía con trùng cát trên đỉnh đầu có vòng ánh sáng màu đỏ kia, trực tiếp ra tay.
Những tiếng nổ ầm ầm ầm vang vọng. Tia chớp từ trong miệng rất nhiều con trùng biển ở bốn phía xung quanh phát ra, gần như bao trùm thiên địa, tràn ngập tám phương. Bạch Tiểu Thuần dần dần giống như cũng không phải là đối thủ của bọn chúng. Lúc này con trùng cát trên đỉnh đầu có vòng sáng màu đỏ cũng phát ra âm thanh thê lương. Ở dưới thần thông của Bạch Tiểu Thuần, toàn thân nó chậm rãi tràn ngập vết thương, bộ dạng giống như bất cứ lúc nào cũng sẽ ngã xuống.