Chỉ là mặc cho Bạch Tiểu Thuần chạy trốn như thế nào, cứ cách một khoảng thời gian, đều sẽ có con trùng từ bên trong mặt đất lao ra, nỗ lực ngăn cản. Hơn nữa tình huống như vậy càng lúc càng nhiều. Bạch Tiểu Thuần cuối cùng nổi giận.
- Khinh người quá đáng!
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần giận dữ nhưng cũng thầm rầu rĩ. Hắn biết tiếp tục như vậy cũng không phải là biện pháp. Sợ là cuối cùng rất khó chạy thoát được. Trừ phi là khiến cho những trùng này buông tha mình.
Mà biện pháp buông tha, chỉ có một... Chính là chấn áp!
Nghĩ tới đây, Bạch Tiểu Thuần hung hăng cắn răng một cái. Trong chớp mắt khi tám con trùng cát một lần nữa xuất hiện, muốn tới ngăn cản hắn đi về phía trước, Bạch Tiểu Thuần gầm khẽ một tiếng. Hắn không tiếp tục bỏ chạy nữa, mà thoáng một cái dưới, trực tiếp đã đến trước mặt một trùng sát có thể so sánh với Thiên Nhân sơ kỳ. Tay phải hắn giơ lên, hung hăng đánh một quyền về phía thân thể của nó!
Không có dùng tu vi, chỉ là thân thể, nhưng vẫn có thể phát ra lực dời núi lấp biển. Tu sĩ Thiên Nhân sơ kỳ ở trước mặt Bạch Tiểu Thuần cũng có thể bị g**t ch*t dễ dàng giống như bẻ một nhánh cây khô, càng không cần phải nói tới những con trùng cát.
Một quyền đánh xuống, truyền ra một vụ nổ lớn. Thời điểm tiếng phát nổ truyền ra thật xa, thân thể con trùng cát này chợt run lên, trực tiếp tan vỡ nổ mạnh. Nửa đoạn thân thể ầm một tiếng, đập vào trong sa mạc, dâng lên không ít cát bụi.
Mắt thấy bạn đồng hành của mình chết, những con trùng cát khác nhất thời điên cuồng, gào thét, đồng thời lao về phía Bạch Tiểu Thuần. Càng có từng tia chớp, thình lình từ trong miệng bọn chúng bạo phát ra. Cũng chính là vào lúc này, phía xa trong thiên địa không ngờ có một bóng người đang nhanh chóng lao về phía trước.