- Ra mắt sứ giả.
Vân Lôi Song Tử, còn có lão già tiên phong đạo cốt và Thiên Quỷ Tử, lúc này đều lộ ra thái độ khách khí. Đối với Đỗ Lăng Phỉ bọn họ không xa lạ gì. Bọn họ đều biết thân phận đặc biệt của nàng, không dám đắc tội. Lúc này tất cả đều rất cung kính.
Về phần Bạch Tiểu Thuần, hắn cố tình không tiến lên. Nhưng lúc này hắn dù sao cũng là Thiên Nhân dẫn đội Tinh Không Đạo Cực Tông. Trong lòng hắn thầm than nhẹ, cũng đi tới, ôm quyền hướng về phía Đỗ Lăng Phỉ. Chỉ có điều hắn mở miệng, lại cái gì cũng không có nói ra.
Đám người Thiên Quỷ Tử phát hiện, trong lòng đều thoáng động. Đỗ Lăng Phỉ đứng ở nơi đó, đưa mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần. Dần dần thần sắc càng thêm ôn hòa, nhưng chỉ mỉm cười. Dù sao nơi đây có nhiều người. Nàng cũng không nói gì thêm, mà khách khí đáp lại mọi người bái kiến, an bài thị vệ bên người nghênh đón tu sĩ của bốn mạch.
Bất kỳ nhất mạch đều có trên trăm người. Mọi người ở chung vào một chỗ, mặc dù không được một nghìn, cũng không kém hơn bao nhiêu. Nhiều người này đều tập trung ở trên bến tàu, trùng trùng điệp điệp. Nhưng ở dưới sự an bài của Đỗ Lăng Phỉ, lại ngay ngắn có trật tự.
- Các vị đạo hữu, hôm nay trời đã không còn sớm. Mong rằng các ngươi theo thị vệ của Thông Thiên Đảo, đi vào nghỉ tạm. Sáng sớm ngày mai, sau bảy tiếng chuông vang lên, tất sẽ có người tới tiếp đón, dẫn các vị đi vào bái kiến Thiên Tôn.
Thần sắc Đỗ Lăng Phỉ ôn hòa. Sau khi chậm rãi mở miệng suy nghĩ một chút, nàng lại nói một câu.
- Mặt khác, bên trong Thông Thiên Đảo có rất nhiều cấm địa, vì đề phòng xuất hiện chuyện hiểu nhầm, vẫn mong thời điểm buổi tối, các vị không nên đi ra ngoài hoạt động. Nếu không... Một khi bị cấm vệ đạo cung phát hiện, tạo thành tử thương sẽ không tốt."