Phấn hoa lúc trước gột rửa, quả thực hữu hiệu. Hiện tại màu sắc của bảy đạo Thải Hồng này, cuối cùng đã khôi phục trở lại bình thường. Những đệ tử kia cũng ở trong sự lo lắng bù đắp của Bạch Tiểu Thuần, đã sớm hóa giải dược hiệu. Thậm chí chính bọn họ chưa từng phát hiện, vì lần lăn qua lăn lại này, khiến cho tu vi của bọn họ đều bị k*ch th*ch. Tất cả đều tăng tiến lên một chút.
Nghĩ tới đây, sự áy náy của Bạch Tiểu Thuần cuối cùng đã chuyển biến tốt một chút. Nhưng không đợi hắn mở miệng, ánh mắt Bán Thần lão tổ giống như một thanh lợi kiếm, phong quang trong chớp mắt lại tập trung ở chỗ Bạch Tiểu Thuần. Sắc mặt hắn âm trầm vô cùng. Toàn thân giống như sắp bạo phát.
Lúc này, thần thức của hắn tản ra, trong nháy mắt bao phủ tám phương. Sau khi nghe được lời bàn tán của đám đệ tử Tinh Không Đạo Cực Tông, nhất thời hắn dã biết rõ ràng những chuyện đã xảy ra với Tinh Không Đạo Cực Tông trong mấy ngày mình rời đi.
Đồng thời hắn cũng chú ý thấy, trên bảy đạo Thải Hồng của mình, hiện tại không có ai ở đây. Tất cả các đệ tử đều ở bên trong bốn đại thành.
Cái này khiến cho hắn cũng cảm thấy không thể tưởng tượng nổi đối với lực tai họa luyện đan của Bạch Tiểu Thuần. Nhất là hiện tại nhìn lỗ thủng cực lớn trên Lam Sắc Thải Hồng này. Hắn tức giận nhảy dựng lên.
- Câm hay sao?
Bán Thần lão tổ vung tay áo lên, âm thanh vượt qua thiên lôi. Ngay cả bảy đạo Thải Hồng đều rung động. lúc này, những tu sĩ bên trong bốn đại thành phía dưới, cũng nơm nớp lo sợ. Nhưng trong lòng bọn họ lại dâng lên sự chờ mong.
Cho tới thời khắc này, ba người Bạch Trấn Thiên nhanh chóng lao đến. Tất cả đều có chút do dự. Bạch Trấn Thiên suy nghĩ đến lực gây tai họa của Bạch Tiểu Thuần, thật sự nhịn xuống, không bỏ đá xuống giếng. Lý Hiển Đạo cũng giống như vậy.