Cảnh tượng như vậy, những tu sĩ trên Thải Hồng khác không nhìn thấy được, đã bị Lý Hiển Đạo che đậy. Nhưng Bạch Trấn Thiên cùng Trần Hạ Thiên lại nhìn thấy rõ ràng. Bạch Trấn Thiên có chút hoảng hốt. Về phần Trần Hạ Thiên lại ngẩn người ra.
Hắn chẳng thể nghĩ tới, Lý Hiển Đạo lại có thể sử dụng biện pháp như thế tới hóa giải dây dưa cùng Bạch Tiểu Thuần. Điều này làm cho trong lòng hắn càng thêm hậm hực.
- Lý Hiển Đạo này làm sao có thể không để ý tới thân phận như vậy, lại có thể làm ra chuyện vô sỉ như vậy!"
Trong lòng Trần Hạ Thiên ủy khuất phẫn uất, càng nghĩ hắn càng thấy rằng Lý Hiển Đạo quá mức gian trá!
Bạch Tiểu Thuần cũng sửng sốt. Hắn bắt đầu hồ nghi nhìn Lý Hiển Đạo một chút. Sau khi đồng tử xoay tròn một hồi, trong mắt của hắn nhất thời sáng lên.
- Lão nhân này thật lợi hại.
Bạch Tiểu Thuần nhất thời đã kịp phản ứng. Đây rõ ràng là đối phương muốn đưa mình lễ vật tới hóa giải chuyện này. Nhưng hắn lại không tiện thể hiện quá mức trực tiếp, cho nên mới sử dụng biện pháp này.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần nhất thời đã cảm thấy thoải mái không ít. Hắn còn suy nghĩ biện pháp này không tệ. Mình cũng học được. Vì vậy hắn vội ho một tiếng, đặt ngọc bội ở trong túi đựng đồ.
- A, ngọc bội kia thật sự là của ta. Trước đó không biết rơi chỗ nào. Hóa ra là Lý đạo hữu nhặt được.
Bạch Tiểu Thuần cười ha ha một tiếng, sau đó lại thử dò xét nói một câu.
- Lý đạo hữu, ta nhớ trước đây thời điểm ngọc bội rơi ra, còn có một thanh phi kiếm rơi cùng. Thanh phi kiếm kia lại là một bảo vật.
Lý Hiển Đạo nghe vậy tiếng hít thở bị kìm hãm lại, biểu tình cứng đờ. Sau khi liếc mắt nhìn Bạch Tiểu Thuần, hắn lại vỗ xuống túi đựng đồ, lấy ra một thanh tiểu kiếm màu xanh lam. Tiểu kiếm này mới vừa xuất hiện, nhất thời bốn phía xung quanh hiện ra một mảnh băng hàn. Thậm chí ở dưới hàn khí này, tiểu kiếm này trôi ở giữa không trung, lại có thể dần dần trở nên trong suốt, giống như một khi triển khai, ẽ không thấy bóng dáng.