Sau khi cúi đầu nhìn Nghịch Hà Tông một chút, hắn hít một hơi thật sâu, toàn thân hóa thành một đạo cầu vồng, lao thẳng về phía phương hướng Tinh Không Đạo Cực Tông.
- Năm đó trước khi ta rời đi, người bên trong Tinh Không Đạo Cực Tông biết ta mặc dù không ít, nhưng cũng không nhiều. Hiện tại lại không giống.
Trong lòng Bạch Tiểu Thuần lâng lâng. Vừa nghĩ tới mình phải lấy tu vi Thiên Nhân, thân phận Thiên Nhân lão tổ thứ sáu của Tinh Không Đạo Cực Tông trở lại, hắn đã cảm thấy hăng hái bừng bừng.
- Cũng không biết quán trà của ta thế nào? Còn có Trương Đại Bàn, Hứa Bảo Tài, hai người này đúng là không đủ tiêu chuẩn. Tông môn trước đó đều ở trong tình trạng nguy hiểm sớm tối. Bọn họ lại có thể còn chưa có trở lại.
Bạch Tiểu Thuần nghĩ đến chuyện này, trong lòng vẫn có chút khó chịu. Nhưng trong lòng hắn vẫn cảm thấy Trương Đại Bàn cùng Hứa Bảo Tài, không phải là người như vậy mới phải.
- Chẳng lẽ là xảy ra điều gì bất ngờ làm chậm trễ thời gian?
Bạch Tiểu Thuần nghĩ tới đây, tốc độ nhanh hơn.
Lấy tu vi của hắn, bay nhanh ở trong vùng trung du Tu Chân Giới này, không tiêu hao quá nhiều thời gian. Dần dần hắn đã đến gần biên giới giữa vùng trung du cùng đầu nguồn Tinh Không Đạo Cực Tông. Đó là một dãy núi hào hùng. Vừa mới bước vào, ngaylập tức Bạch Tiểu Thuần lại nhận thấy được ở khu vực gần đây có ba đạo khí tức chợt tản ra, sau khi đảo qua ở trên người mình một cái, giống như bị kinh sợ, nhanh chóng thu hồi.
Cùng lúc đó, chỗ dãy núi phía dưới lập tức liền có ba người mang theo sự khẩn trương nhanh chóng bay ra. Từ phía xa bọn họ liên tục bái kiến về phía Bạch Tiểu Thuần.