Bạch Tiểu Thuần thầm run lên một cái. Hắn vội vàng dừng vận chuyển Bất Tử Huyết. Cũng may Bất Tử Huyết này vận chuyển, không phải không thể gián đoạn. Theo Bất Tử Huyết ngừng vận chuyển, Bạch Tiểu Thuần cũng đã bị sợ tới mức khuôn mặt tái nhợt không có một tia huyết sắc. Hắn chỉ cảm thấy trước mắt cũng có chút tối đen. Không ngờ hắn xuất hiện hiện tượng bị ù tai.
Qua thật lâu, hắn mới khôi phục trở lại. Nhưng sắc mặt hắn vẫn tái nhợt như cũ. Tim cũng đập nhanh hơn với trước đây. Hắn kiểm tra thân thể mình. Vừa quan sát điều tra, Bạch Tiểu Thuần cũng sắp phát khóc.
- Sức sống của ta...
Thời khắc hắn nhìn thấu chính y mình, sức sống dồi dào trước đó lại có thể chỉ là trong thời gian mấy lần hít thở như vậy, lại tổn thất hơn một nửa.
- Trước đó cũng không khoa trương như vậy. Cái này... cái này so với Hồng Trần Nữ và Tống Quân Uyển ở chung một chỗ còn muốn dọa người hơn.
Bạch Tiểu Thuần lộ ra vẻ mặt cầu xin. Hắn cũng có ý nghĩ không dự định tiếp tục đi tu luyện Bất Tử Huyết nữa.
Thật sự hắn rất lo lắng, tu luyện tiếp như thế, chắc hẳn Bất Tử Huyết còn chưa có đạt tới đại thành, mình đã đùa chết chính mình...
- Lẽ nào ta chỉ có một con đường hấp thụ sức sống của Vĩnh Dạ Tán Thu Cát... sau đó lại bắt đầu sao?
Bạch Tiểu Thuần vỗ nhẹ vào trán, thở dài một tiếng. Hắn cảm thấy con đường này quá khó khăn.
- Bất Tử Quyển này không phải là một công pháp tốt. Thần thông này rõ ràng là khiến cho một người tốt biến thành bại hoại.
Bạch Tiểu Thuần có chút buồn bực. Nhớ tới năm đó, ban đầu bản thân mình vốn thuần lương. Lại bởi vì tu luyện da bất tử, đi trộm Linh Vĩ Kê...