Về phần Bạch Tiểu Thuần, giờ phút này đứng giữa không trung, thấy được thân ảnh mọi người Thiết Huyết Đường, lại nghe được thanh âm ân cần lúc trước của đám người Triệu Thiên Kiêu cùng Bạch Lân, trong lòng dâng lên một chút cảm động, đồng thời trừng lớn mắt, nhìn thấu thoái ý của Trần Hạ Thiên Tam Nhân, cho nên những mệt mỏi của cơ thể không để lộ ra chút nào, mà ngược lại tu vi tản ra, khiến cho bản thân thoạt nhìn như khí thế càng tăng lên.
- Trần Hạ Thiên, còn có họ Bạch, họ Lý, ba lão gia hỏa các ngươi khinh người quá đáng, Bạch Tiểu Thuần ta vì Tinh Không Đạo Cực Tông lập được vô số công trạng, máu chảy thành sông.
- Ta ở Trường Thành giết địch, các ngươi lại ở hậu phương muốn diệt tông môn ta, chuyện này ai có thể nhẫn.
- Hôm nay, nhất định phải có một công đạo rõ ràng, ba người các ngươi nếu không dập đầu nói xin lỗi, thề từ nay về sau đệ tử Nghịch Hà Tông không đến quẫy nhiễu, nếu chuyện hôm nay không giải quyết xong, các ngươi cho dù có thể chạy thoát, thì Bạch Tiểu Thuần ta cũng phải giết toàn bộ gia tộc các ngươi.
Bạch Tiểu Thuần vung tay áo, lớn tiếng mở lời, đầu tiên là nói đạo lý, khiến cho những lời nói về sau khí thế càng lớn mạnh.
Trần Hạ Thiên Tam Nhân nghe được những lời Bạch Tiểu Thuần nói, thiếu chút nữa là phun ra một ngụm máu lớn, thật sự những lời này của Bạch Tiểu Thuần lực tổn thương quá lớn đi, lúc trước thì để bọn họ hoặc là chiến hoặc là biến, mà bây giờ có trợ thủ, ngược lại sự việc càng trầm trọng hơn, khiến bọn họ cho dù là lựa chọn tránh lui cùng phải trả một cái giá rất cao, đồng thời nhất định là mất hết thể diện.
- Bạch Tiểu Thuần, ngươi không nên quá đáng!
Lý Hiển gầm nhẹ một tiếng, trong mắt xuất hiện huyết sắc, là lời của Bạch Tiểu Thuần khiến cho bọn họ lúc trước thật vất vả mới níu được cái thang giờ trong chớp mắt đã tan biến.