Mất mát này quá lớn, khiến cho trong lòng hắn không khỏi rỉ máu, nhưng lại không có sự lựa chọn khác, trên thực tế, trong tình huống này, chẳng phải chỉ riêng mình hắn quyết định như vậy, Bạch Trấn Thiên cùng Lý Hiển Đạo, cũng sẽ quyết định như vậy, hai người cũng triển khai bí pháp của riêng mình, không tiếc đánh đổi, liều mạng thoát kiếp nạn, rút lui về phía sau, tránh xa hàn ảnh.
Ba người gần như cấp tốc rút lui, khiến cho những hàn ảnh kia đồng thời vồ hụt, những hàn ảnh này trong lúc mọi người còn đang mờ hồ, trong chớp mắt, lại biến mất!
Thậm chí thoạt nhìn, tựa hồ lúc trước bọn họ dường như hùng hổ, nhưng trên thực tế lực sát thương không quá mạnh mẽ, điều này khiến cho sắc mặt Trần Hạ Thiên Tam Nhân vô cùng khó coi.
Nhưng ba người cho đến hiện tại, ngược lại không dám dễ dàng tin tưởng cảm giác của mình nữa rồi, lúc trước cho bà Bạch Tiểu Thuần miệng cọp gan thỏ, cố chống đỡ ở thế chết, đối phương lại đột nhiên xuất thủ, khiến cho phán đoán của ba người hỏng bét, mà tình hình trước mắt cũng tựa như ngoài cứng trong mềm, nhưng ba người đã như chim sợ cành cong, đáy lòng do dự chần chừ, cùng sự quyết đoán thường ngày của bọn họ hoàn toàn bất đồng.
Thật sự là Bất Diệt Đế quyền mà Bạch Tiểu Thuần thi triển ở nơi này có uy h**p quá lớn, mà sau khi xuất thủ, lại khiến cho người khác đoán không ra.
Ba người nơi này chần chờ phán đoán không rõ, Bạch Tiểu Thuần đứng ở đó, hất cằm lên, tay áo vung, trong mắt lộ ra tia lạnh lùng sắc nhọn, còn có một cổ khí phách tùy ý tản ra theo tám phương.
- Trần Hạ Thiên, Bạch lão quái, còn có vị lão thất phu này ta không nhận ra, các ngươi muốn đánh thì đánh, không đánh thì cút ngay.