Nhưng ba người Trần Hạ Thiên cũng chỉ ngạc nhiên mà thôi, không có quá mức để trong lòng, thời gian nhìn như gấp gáp nhưng không thể nói là quá nhiều, bởi vì ba người ra tay sẽ hủy diệt trận pháp trong nháy mắt.
Trọng yếu nhất, trận pháp Nghịch Hà Tông không có Bạch Tiểu Thuần cũng bỏ đi, có Bạch Tiểu Thuần nói có lẽ ẩn chứa một ít bẫy rập, ba người bọn họ sẽ không xông lên phía trước, có Đạo Hà cùng Tinh Hà lão tổ đi dò đường tự nhiên tốt nhất.
Lúc này bọn họ nhìn chằm chằm phòng ngừa Bạch Tiểu Thuần đào tẩu, bọn họ xem ra khả năng Bạch Tiểu Thuần đào tẩu là lớn nhất.
Nếu một Thiên Nhân đào tẩu không phải việc bọn họ muốn nhìn thấy, mặc dù chuyện này biến hóa không lớn nhưng cuối cùng sẽ tạo thành phiền toái.
Bạch Tiểu Thuần đang ngồi trong mật thất, đôi mắt hắn như nhỏ máu tươi, nội tâm lo lắng không thể hình dung, hắn cảm nhận được tình huống Nghịch Hà Tông bên ngoài nguy trong sớm tối.
Hắn cũng không có cách nào, nếu hiện tại đi ra ngoài, đối mặt năm tên Thiên Nhân, Bạch Tiểu Thuần biết mình không có phần thắng, mà một khi chính mình diệt vong, như vậy Nghịch Hà Tông cũng bị diệt môn.
Sinh cơ duy nhất chính là luyện thành hỏa diễm hai mươi mốt màu, từ đó trở thành luyện hồn sư Thiên phẩm, hắn đột phá tu vi bước vào Thiên Nhân Cảnh, đến lúc đó hắn có thể hóa giải nguy cơ.
Đương nhiên còn có một biện pháp, đó là hắn bỏ chạy, kể từ đó chỉ cần mình an toàn sẽ biến thành uy h**p, dùng loại phương thức này gián tiếp bảo hộ Nghịch Hà Tông.
Nếu không phải vạn bất đắc dĩ, Bạch Tiểu Thuần không muốn làm như vậy, việc này mạo hiểm quá lớn, một khi hắn phán đoán sai lầm, Nghịch Hà Tông cũng không tồn tại.