Sau khi nghe những lời này, nội tâm Trần Hạ Thiên sớm có phán đoán cũng tức giận.
- Thật to gan, hắn muốn chết!
Trần Hạ Thiên lạnh lùng lên tiếng, thần thức của hắn liên lạc với lão tổ Thiên Nhân của Tinh Tông nhất mạch và Cực Tông nhất mạch.
Hắn xem ra việc này không chỉ là việc của mình, mà là việc của Thiên Nhân thu Cực Hà lão tổ dưới trướng bị chém giết.
Tổ phụ Bạch Lân tên là Bạch Trấn Thiên, một thân tu vi kinh thiên động địa, hắn vô cùng cường đại, tính tình của hắn cũng thật lớn, giờ phút thân thể hắn như hỏa diễm, hắn lạnh lùng nhìn trưởng lão Nguyên Anh của Cực Hà Viện.
- Nói như vậy đồn đãi bên ngoài là thật? Lão tổ Cực Hà Viện bị giết? Là bị người ta trảm?
- Là lão tổ Tinh Hà hắn...
Trưởng lão Cực Hà Viện đang quỳ ở nơi đó chịu đựng run rẩy, đang muốn giải thích nhưng không chờ hắn nói xong lại nghe Bạch Trấn Thiên gào thét.
- Cút!
Ngay sau đó tiếng nổ oanh oanh vang lên chấn động cả cầu vồng bên ngoài, trưởng lão Cực Hà Viện phun máu tươi, hắn bị cuồng phong quét bay ra khỏi chỗ ở của Bạch Trấn Thiên.
Vào lúc này thần thức của Trần Hạ Thiên truyền âm với hắn.
- Bạch huynh, việc này ngươi xem xử lý thế nào?
- Xử lý như thế nào? Giết người thì đền mạng!
Bạch Trấn Thiên lạnh lùng nói ra, về phần cháu hắn Bạch Lân nghĩ têế nào thì hắn bất chấp, bởi vì trước mặt lợi ích gia tộc, cho dù hắn yêu thích Bạch Lân cũng không thể yêu ai yêu cả lối về.
Trên thực tế trước kia Cực Hà Viện ra tay với Nghịch Hà Tông thì hắn đã có quyết định, thậm chí bởi vậy Bạch Lân cũng tới gặp hắn, hơn nữa hai ông cháu cũng nhao nhao với nha.
Chẳng những là hắn, ngay cả Trần Hạ Thiên bên kia cũng như vậy, Triệu Thiên Kiêu và đạo lữ của hắn nhiều lần tới thỉnh cầu Trần Hạ Thiên, Trần Hạ Thiên căn bản không quan tâm.